Cảm giác cuối cùng trước khi mất đi ý thức.
Là khuôn mặt đập vào một vũng bùn lầy lạnh lẽo, ẩm ướt, nặc mùi rỉ sét (máu).
Không biết đã qua bao lâu, ta bị xóc đến tỉnh lại.
Phát hiện bản thân mình giống như một chiếc bao tải rách, bị vắt ngang trên một cái lưng rộng rãi rắn chắc, đầy lông lá, đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.
Bên tai là tiếng gió rít gào, còn có cả tiếng thở hổn hển thô nặng.
"Hổ... Hổ Bôn đại nhân?" Ta miễn cưỡng mở mắt, nhận ra cái đầu hổ đặc trưng (bây giờ là cái đầu hổ chân thực, dính đầy vết máu, không phải nấm hương).
"Ngậm miệng! Tiết kiệm chút sức lực đi!" Hổ Bôn gầm gừ, bước chân không dừng, "Coi như ngươi mạng lớn! Bị thương thành thế này, quân thượng lại còn bảo lão tử nhặt ngươi về!"
Lúc này ta mới cảm nhận được cơn đau nhức lan tỏa khắp toàn thân, đặc biệt là hai vết thương bên hông và sau lưng, nóng rát như lửa thiêu.
Chúng ta dường như đã trở về địa bàn của ma tộc, ánh sáng lờ mờ, kiến trúc thô kệch.
Hổ Bôn thô bạo ném ta vào một thạch thất tỏa ra mùi ẩm mốc và mùi thuốc.
"Xem cho ả, đừng để chết!" Y gầm lên với một ma y run lẩy bẩy, dung mạo trông giống như rễ cây già thành tinh ở trong góc.
Ma y run rẩy đi tới, kiểm tra vết thương của ta, miệng lầm bầm: "Vết thương do đao, vết thương do kiếm, còn có vết bỏng do pháp thuật... Suỵt.
Nha đầu này, thật là giỏi chịu đựng nhỉ? Trông tu vi thấp kém, sao lại bị thương thành thế này?"
Ta đau đến nhe răng trợn mắt, đầu óc mê man, chỉ muốn đi ngủ.
Một lúc sau, cửa đá bị đẩy ra, một luồng gió lạnh lẽo ùa vào trước.
Là xà tinh đó, phe phẩy quạt hương bồ, lắc lư vòng eo đi tới.
Trên người ả mang theo mùi máu tanh và mùi thuốc súng nhàn nhạt, rõ ràng là cũng vừa mới từ chiến trường xuống.
Ả cúi đầu nhìn ta đang thoi thóp trên giường đá, trong đôi mắt thon dài lóe lên một tia kinh ngạc, dùng quạt hương bồ che miệng, cười duyên nói:
"Thế nào, đây không phải là biểu tiểu thư bội tín bội nghĩa, dũng cảm trở về của chúng ta sao? Sao lại biến thành bộ dạng này rồi? Ở trên chiến trường... rất ra sức bán mạng sao?"
Ta ngay cả sức lực để trợn trắng mắt lên cũng không còn.
Hổ Bôn khoanh tay dựa vào cửa, nghe vậy, trên khuôn mặt hổ hung hãn đó lộ ra một loại biểu cảm cực kỳ phức tạp, khó có thể diễn tả —— pha lẫn giữa sự cạn lời, buồn bực, còn có một tia... sợ hãi sau chuyện đã xảy ra?
Y bực dọc, ồm ồm mở miệng, giọng nói vang vọng trong thạch thất:
"Bán mạng?"
"Hừ."
"Một mình ả, chém bảy tên."
Bàn tay phe phẩy quạt của xà tinh chợt khựng lại, đôi mắt hơi mở to, trên mặt lập tức nở nụ cười vừa mừng rỡ vừa khoa trương, quạt hương bồ vỗ đen đét: "Ha! Thật sao? Bảy tu sĩ tiên môn? Biểu tiểu thư lại có chiến lực dũng mãnh như vậy sao? Quả thật là thâm tàng bất lộ, một tiếng hót làm kinh động lòng người! Hahaha, nếu quân thượng mà biết được..."
Lời của ả còn chưa nói hết.
Bởi vì Hổ Bôn đã ngẩng đầu lên, dùng một loại ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc để nhìn ả, sau đó, y nói rõ ràng và mạnh mẽ, bổ sung nốt nửa câu sau:
"—— Ả chém bảy tên."
"Huynh đệ."
"Người một nhà của chúng ta."
Trong thạch thất lập tức im lìm như chết.
Nụ cười trên mặt xà tinh hoàn toàn cứng đờ, khóe miệng vẫn duy trì độ cong nhếch lên, nhưng trong mắt đã tràn ngập sự ngỡ ngàng và khó tin.
Quạt hương bồ đang lay động, cứng đờ giữa không trung.
Ngay cả lão ma y đang rắc bột thuốc cho ta ở bên cạnh, tay cũng run rẩy một cái, bột thuốc rắc đầy lên mặt ta.
Ta nằm trên giường đá, nhịn cơn đau dữ dội, trong một sự im lặng đến nghẹt thở, nhìn những đường vân thô kệch rỉ nước trên nóc thạch thất, trong cơn hoảng hốt, phảng phất như lại nhìn thấy vô số nấm hương, nấm kim châm, nấm đùi gà đang vui vẻ xoay tròn, nhảy nhót.
Bên tai, thoang thoảng, tựa hồ như truyền đến từ hướng đại điện của ma quân, một tiếng vỡ giòn tan của thứ gì đó đột nhiên bị bóp nát, cùng với một câu thầm thì lạnh thấu xương, kìm nén ngọn lửa giận ngút trời, rít qua kẽ răng: