Vết thương trên mặt ta không nặng, lấy phấn son che đi, gần như không nhìn ra điều gì bất thường.
Mẹ kế hài lòng gật đầu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
"Thẩm Tri Ý, chuyện hôm đó là hiểu lầm, muội muội con còn nhỏ, làm những việc đó đều là vì tốt cho con, chỉ là hành sự có hơi nóng vội. Các con là chị em ruột, đừng so đo với nó."
Ta cười "hề hề" một tiếng.
"Biết rồi."
Không sao cả, đằng nào thì tất cả chúng ta đều sắp chết rồi.
Ta ngồi lên xe ngựa, sờ con dao găm trong tay áo.
Dao găm là do ta hôm qua lén trốn ra khỏi phủ, bán một cây trâm vàng để mua.
Ta tìm đá mài trong bếp, mài nó suốt một đêm, vô cùng sắc bén, tuy chưa đến mức kiến huyết phong hầu, nhưng giết một người cũng dư dả.
Xe ngựa rất nhanh đã đến Đông Cung, ta đi theo phụ thân, quỳ trong đại điện hành lễ với Thái tử.
Lén ngẩng đầu nhìn Thái tử một cái.
Da trắng như ngọc, trông rất đẹp trai, nhìn qua là biết một tên tiểu bạch kiểm trói gà không chặt, rất tốt.
Ta cười với Thái tử.
Xin chào, con mồi.
Sắc mặt Thái tử bỗng nhiên đỏ lên, có chút hoảng loạn tránh ánh mắt của ta.
"Khụ khụ, bình thân."
"Thẩm đại nhân, đây chính là vị cô nương đến trang trại cầu phúc cho ông sao?"
Phụ thân cung kính gật đầu, trái lương tâm khen ta một trận, Thái tử gật đầu.
"Ừ, không tệ, Thẩm cô nương rất có hiếu tâm, nhà họ Thẩm các ngươi quả là gia phong nề nếp, dạy dỗ con cái cũng có lễ nghĩa."
Phụ thân lập tức mặt mày hồng hào, Thái tử ban thưởng cho ta một ít châu báu, người đàn ông trung niên để ria mép, khí độ nho nhã đứng sau lưng ngài ấy tinh nghịch nháy mắt với ta.
Yến tiệc tiến hành được một nửa, Thái tử hình như hơi quá chén, được thái giám thân cận đỡ vào thiên điện bên cạnh nghỉ ngơi.
Ta vội tìm cơ hội đi theo, cẩn thận bẩm báo ở cửa.
"Thái tử lúc nãy gọi ta đến gặp ngài ấy."
Thị vệ ở cửa giật mình kinh hãi.
"Ngươi là cô nương nhà họ Thẩm, Thái tử nói muốn gặp ngươi khi nào?"
Ta đỏ mặt, giả vờ thẹn thùng.
"Vị ca ca này cứ vào thông báo một tiếng là được, ta đợi ở cửa."
Thị vệ đi vào thiên điện, một lát sau, vẻ mặt đầy bất ngờ đi ra.
"Thái tử tuyên ngươi vào."
Hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta rất lâu, lộ ra vẻ mặt hiểu rõ đầy ẩn ý.
Ta cúi đầu đi vào hành lang, Thái tử đang lười biếng dựa vào trường kỷ.
Hai bên rèm lụa màu vàng sáng bay bay, một lọn tóc mai của ngài ấy rủ xuống trước ngực, hai má ửng hồng, ánh mắt nhìn người như đọng hơi nước.
"Thẩm cô nương ——"
Thái tử một tay chống cằm, trong mắt mang theo ý cười.
"Gan của ngươi lớn hơn ta tưởng đấy."
Ta cũng cười theo.
"Còn có cái lớn hơn nữa, ngài muốn xem không?"
Ta nói xong đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh đầu gối ngài ấy.
Cung nữ bên cạnh lên tiếng quát mắng ngăn cản, Thái tử lại phất phất tay, ra hiệu cho bọn họ lui xuống hết.
Đúng ý ta quá!
Đợi cung nữ rời đi, ta đưa tay sờ mặt Thái tử.
Dao găm từ trong tay áo trượt xuống lòng bàn tay, ta trực tiếp trở tay đâm một nhát.
Thái tử tùy tiện cầm lấy chén trà đỡ một cái, chén trà vỡ tan, nước trà ấm bắn lên người cả hai, sắc mặt ngài ấy đại biến.
"Ngươi là thích khách!"
Ta cười hê hê.
"Đến đây, tru di cửu tộc ta đi!"
"Thiếu một tộc, ngươi con mẹ nó chính là đồ hèn!"