Cái gì? Tội không liên quan đến người nhà? Đây chính là tạo phản đó!
Trong kịch nói tạo phản là phải tru di cửu tộc, chém đầu cả nhà còn được coi là nhẹ.
Cái tên Thái tử chó má gì đây, đầu óc có bệnh à.
Ta lập tức cuống lên.
"Cái người này có chút lòng đồng cảm nào không vậy, người một nhà là phải chỉnh tề ngăn nắp, ngươi ——"
Nói được hai câu, nhìn thấy vẻ mặt hiểu rõ của Thái tử, ta hối hận ngậm miệng lại.
Đáng ghét, hình như bị ngài ấy đoán được ý đồ của ta rồi.
"Thẩm Thư Yến rốt cuộc đã làm gì ngươi, khiến ngươi hận ông ta như vậy, không tiếc đá nát ngọc tan?"
Thái tử vừa kinh ngạc vừa tò mò, đi vòng quanh ta một cách đầy hứng thú, dường như đang quan sát thứ gì đó mới lạ.
"Thế này đi, ngươi đến thư phòng ông ta tìm một món đồ, ta thay ngươi xử lý ông ta, thế nào?"
Ta nghi hoặc nhìn ngài ấy.
"Ta dựa vào đâu mà tin ngươi? Vì sao ngươi lại giúp ta?"
"Ngươi không có quyền lựa chọn."
Thái tử phất tay, hai thị vệ liền lôi ta đi ra ngoài, lúc bước ra khỏi mật thất, ta quay đầu nhìn ngài ấy một cái, ngài ấy đang cầm cái roi đó, quất về phía con ruồi đang bay ở đằng xa.
Cũng không biết có đánh trúng hay không, nhưng nhìn rất có phong thái của cao thủ võ lâm.
Lúc ta về đến Thẩm phủ, đèn hoa vừa mới lên.
Một vầng trăng sáng treo cao, chiếu rọi đường phố như nước, trên hành lang trước cửa hoa sảnh treo rất nhiều đèn lồng lưu ly, điểm xuyết như hoa bạc sóng tuyết.
Cách rèm cửa, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, mang theo mùi thơm nức mũi của thức ăn.
Ta hít hít mũi, bụng phát ra một tiếng kêu vang dội.
Náo nhiệt là của bọn họ, ta chẳng có gì cả.
Nhưng không sao, bọn họ rất nhanh sẽ giống như ta thôi.
Đến lúc đó cả nhà chỉnh tề bị chém đầu, một hàng đầu người đảm bảo đẹp hơn mấy cái đèn lồng treo kia.
Ta mang theo hơi lạnh đầy người, vén rèm bước vào hoa sảnh, tiếng cười nói trong phòng nháy mắt im bặt.
"Tri Ý, sao giờ này con mới về."
Phụ thân bước nhanh hai bước, nhíu mày đánh giá ta, muốn nói lại thôi.
"Con và Thái tử ——"
Ta hất tóc.
"Ngủ rồi."