Phụ thân hiệu suất rất cao, ngày hôm sau ta vừa ngủ dậy, tiên sinh được mời đã đợi sẵn ở thư phòng rồi.
Tiên sinh rất trẻ, dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo dài vải xanh, lúc cười bên má trái còn có một cái lúm đồng tiền nhạt, bộ dáng khiêm tốn quân tử, Thư Mặc lập tức đỏ bừng mặt.
"Vãn sinh Cố Tu Hòa, gia phụ thân thể không khỏe, mấy ngày này sẽ do vãn sinh thay cha dạy học."
Ta thành thật gật đầu.
"Ra mắt Cố tiên sinh."
Mấy ngày tiếp theo, dưới sự theo dõi sát sao của Thư Mặc, ta đặc biệt ngoan ngoãn, mỗi ngày đọc sách luyện chữ, thái độ đoan chính không bắt bẻ được chút nào.
Phụ thân cũng rất hài lòng.
"Không tệ, đọc sách vài ngày, hành xử văn nhã hơn nhiều rồi."
Thư Mặc thấy ta thành thật, cũng buông lỏng cảnh giác với ta, cuối cùng, hôm nay ta tìm một cái cớ, thành công đuổi cô ta đi rồi.
Ta nằm bò trên cửa sổ, nhìn bóng lưng Thư Mặc rẽ ra khỏi rừng trúc, vẫy vẫy tay về phía sau.
"Được rồi, đừng giả vờ nữa, mau tìm đồ đi."
Thư Mặc vừa đi, Cố Tu Hòa lập tức sa sầm mặt, thái độ lạnh lùng như băng sương.
"Tìm cái gì, không phải đã nói rồi sao, con ngựa đạp én kia là mấu chốt."
Nói xong đi tới, đưa tay bẻ con ngựa đồng một cái, con ngựa đồng kêu răng rắc chuyển động, lộ ra một lớp bụi bên dưới.
Cố Tu Hòa: "..."
"Hê hê hê, xem ngươi tài giỏi chưa kìa, người dưới tay Thái tử cũng chẳng lợi hại bao nhiêu, thông tin mấu chốt cũng có thể nhầm lẫn."
Đúng vậy, Cố Tu Hòa là do Thái tử phái tới, theo ước định trước đó, ta tìm được đồ giao cho Cố Tu Hòa, hắn tự nhiên sẽ mang đồ ra ngoài đưa cho Thái tử.
Nhưng cu li không dùng phí phạm, người hắn đã ở đây rồi, không có lý nào ta phải tự mình làm việc một mình.
Cố Tu Hòa vẫn đang cắm cúi nghiên cứu con ngựa đồng kia, ta đã bắt đầu bận rộn lục lọi những thứ khác khắp nơi.
Theo lời Thái tử nói, trong thư phòng có một gian mật thất, trong mật thất giấu những thứ đủ để khiến nhà họ Thẩm bị tru di cửu tộc mấy lần.
Tru di cửu tộc đó, một nha hoàn tiểu tư cũng không tha.
Ta tràn đầy năng lượng, xắn tay áo, nhảy lên nhảy xuống.
Cuối cùng, ta xoay một cái bình hoa ở góc tường, bức tường bên phải phát ra tiếng "rắc rắc rắc", tủ sách chuyển động, lộ ra một lối đi tối đen như mực.
Ta và Cố Tu Hòa nhìn nhau.
"Tìm thấy rồi!"
Hai chúng ta đi đến bên cạnh lối đi, đang định đi vào xem thử, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng hét kinh hoàng.
"Hai người các ngươi đang làm cái gì!"
Thẩm Bảo Châu vịn khung cửa nhìn hai chúng ta, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
"Hay lắm, gian phu dâm phụ!"