Sau ngày hôm đó, Trình Dã không bao giờ tới quấy rầy nữa.
Lâm Phương Phi bị kết án tù, còn chân của Trình Dã để lại tàn tật vĩnh viễn.
Tình cảm của tôi và Tần Mộ Bạch đã có lúc tiến triển rất nhanh, 1 lần anh bị sốt cao nhờ tôi mang thuốc đến nhà, tôi phát hiện anh ấy lại sống ở khu chung cư mà trước đây tôi và Trình Dã từng ở chung.
Tôi giật mình đứng trước cửa sổ, kéo rèm che sang 1 bên, đập vào mắt lại chính là ô cửa sổ của tôi lúc trước.
Trên đài cửa sổ đó, vẫn y như cũ bày 1 chậu hoa lan hồ điệp đang nở rộ.
Tần Mộ Bạch từ phía sau ôm lấy tôi, hơi thở nóng rực phả vào sau tai, cặp kính gọng vàng được gỡ xuống, tôi nhìn thấy 1 mặt khác đằng sau vẻ ngoài nhã nhặn của anh.
Anh hôn tôi vô cùng thành kính và bá đạo.
Anh nói: "Nếu người gặp tai nạn xe hơi là anh ấy, anh thà chết đi, cũng sẽ không bao giờ quên em."
Hôm đó tôi bỏ chạy trối chết, có 1 loại cảm giác sợ hãi như bị người ta có mưu đồ từ lâu.
Sau đó lại vô tình bắt gặp Trình Dã dưới lầu.
Anh tựa vào góc tường rít từng hơi thuốc, điếu này tiếp điếu kia.
Từ góc độ của anh, trùng hợp có thể nhìn thấy cửa sổ của Tần Mộ Bạch.
Anh nói: "Nam Vũ, em quả thực không nên tha thứ cho anh."
"Mẹ kiếp anh đúng là 1 tên súc sinh, sao anh lại nỡ tổn thương em đến thế chứ?"
Tôi biết, anh nói đến chuyện ngay trước mặt tôi hôn môi với Lâm Phương Phi.
Anh ngước mắt nhìn về phía cánh cửa sổ kia, chỉ tay vào trái tim mình.
"Chỗ này của anh, thực sự sắp đau chết mất rồi."
Tôi cũng ngẩng đầu liếc nhìn về phía cửa sổ kia 1 cái.
Tần Mộ Bạch đã đeo lại kính, nhếch mép nở 1 nụ cười với bộ dạng nhã nhặn vô hại nhìn tôi.
Lòng tôi rối bời như mớ bòng bong, chẳng màng đến việc Trình Dã đang nói cái gì, khóc lóc cái gì, xoay người sải bước nhanh rời đi.
Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo bình thường, khi ngón tay đã khỏi hẳn có thể cầm vững kim tiêm, tôi nhận được thư của Trình Dã.
Trình Dã đi rồi, bán đi công ty tay trắng dựng nên, cắt đứt quan hệ máu mủ với cha mẹ, chỉ đem theo tiền lái xe mô tô rời đi.
Giống như những gì tôi từng mơ ước.
Anh từng hỏi Nam Vũ, nếu như chúng ta tự do tài chính em muốn làm gì nhất?
Tôi nghĩ ngợi, nói muốn lái mô tô đi đây đi đó.
Đua xe, ngắm nhìn giang sơn tươi đẹp, mang nguồn lực đến vùng núi, giúp đỡ những người cần giúp.
Trình Dã bảo sẽ thực hiện được thôi.
Trình Dã trong thư nói rất nhiều thứ.
Nhưng có 1 vài chuyện, anh đã viết ra, rồi lại xé bỏ.
Trên trang giấy bị xé, lít nhít rất nhiều chữ.
Anh viết:
"Nam Vũ em tin không? Kiếp trước khi anh nói câu tương kế tựu kế, thực ra vẫn chưa hoàn toàn nhớ ra em!"
"Nam Vũ, anh chỉ cử người đi điều tra chân tướng, cũng chưa hề khôi phục trí nhớ, anh đã khôi phục ký ức sao có thể nói ra những lời tổn thương người như vậy chứ?"
"Nam Vũ, em vĩnh viễn sẽ không biết được, kiếp trước, anh đã chết vào cái mùa đông mà anh hồi phục trí nhớ đó."
"Đúng vào ngày tang lễ của em, anh đột ngột tỉnh táo lại, sau đó mang theo tro cốt của em, lái xe lao thẳng vào trụ cầu vượt."
...
"Còn về Lâm Phương Phi, sao anh có thể buông tha cho cô ta được, chứng cứ của vụ tai nạn giao thông lần trước đã bị tiêu hủy, anh đành lấy thân phạm hiểm 1 lần, làm sao có thể tống cô ta vào tù được chứ?"
"Thế nhưng Nam Vũ, những lời anh nói ra đây, hy vọng em sẽ mãi mãi không biết được."
"Những ấm ức mà kiếp trước phải chịu kiếp này xin hãy nhân đôi bù đắp lại, dù người mang đến hạnh phúc cho em sẽ không phải là anh, nhưng đối với anh chỉ cần biết em vẫn bình yên sống trên cõi đời này, vậy là đã quá đủ rồi!"
Trình Dã châm bật lửa, đem những dòng chữ này đốt đi từng trang từng trang 1.
Cùng với ngọn lửa đang bốc cháy, mọi chuyện quá khứ thảy đều hóa thành tro bụi.
Tiếng động cơ mô tô gầm rú, từ đó về sau bặt vô âm tín về Trình Dã.
Tôi đặt bức thư của Trình Dã ở 1 vị trí bắt mắt.
Khi Tần Mộ Bạch đến tìm tôi, lại 1 lần nữa gỡ mắt kính gọng vàng của anh ấy xuống.
Dục vọng chiếm hữu điên cuồng và tâm cơ thâm trầm của anh ấy tôi không phải ngày đầu tiên mới biết.
Mua căn hộ đối diện nhà Trình Dã.
Tự tiến cử với sư phụ đến châm cứu cho tôi và Trình Dã.
Phiếu ăn dành cho 2 người cùng ngày đính hôn của Trình Dã, vân vân...
Thế là khi anh ấy lại 1 lần nữa hôn tôi mạnh bạo, tôi đã chầm chậm đẩy anh ấy ra.
Mối quan hệ với Trình Dã đã hoàn toàn kết thúc.
Nhưng sự chu toàn cùng Tần Mộ Bạch, dường như chỉ mới vừa bắt đầu.
—Hoàn—