Cuối cùng tôi vẫn chọn nói cho A Phúc biết sự thật.
Nó nằm trong cái ổ cũ kỹ, đôi mắt phủ một lớp màng trắng nhìn chằm chằm ra cổng lớn không chớp mắt.
Tôi xoa xoa đầu nó.
"A Phúc, chủ nhân của mày chưa từng vứt bỏ mày..."
Mười năm trước, chủ nhân của A Phúc chuyển đi khỏi khu này.
Vì người đi cùng bị dị ứng lông chó.
A Phúc và đồ đạc của nó bị để lại tại chỗ.
Trước khi lên xe, chủ nhân của nó dịu dàng xoa đầu nó, bảo nó đợi một chút, sẽ quay lại đón nó về nhà ngay.
A Phúc đã đợi.
Chủ nhân của nó cũng đã quay lại.
Chỉ là trên đường quay lại, gặp phải xe tải lớn chở quá tải tăng tốc.
Cả người cả xe bị húc văng khỏi đường cao tốc.
A Phúc quả thực không bị vứt bỏ, chỉ là chủ nhân của nó vĩnh viễn ở lại trên con đường đến đón nó về nhà.
Sau khi tôi nói xong, A Phúc biểu hiện rất bình tĩnh.
Nó yếu ớt đảo mắt, liếm liếm ngón tay tôi.
Giống như là không nghe hiểu.
Nhưng trong mắt lại không ngừng có nước mắt trào ra.
【Người, có thể giúp Gâu thêm một việc được không. Trước đây Gâu nghe nói, có một thứ gọi là sô cô la, chó một đời chỉ có thể ăn một lần, Gâu muốn nếm thử.】
Tôi gật đầu, đứng dậy đi về phía siêu thị cách đó không xa.
Vừa đến siêu thị, thì nghe thấy tiếng thét kinh hãi của ông bảo vệ.
A Phúc dùng chút sức lực còn sót lại lao vào dòng xe cộ trước cổng.
Nó chưa nếm được sô cô la.
Tôi chôn tro cốt của nó bên cạnh mộ chủ nhân.
Tuổi thọ trung bình của chó chỉ có 10 đến 13 năm.
Cả đời này của A Phúc đều là chờ đợi.
Lần này, chắc là chủ nhân của nó thật sự đến đón nó rồi nhỉ.
Sau chuyện của A Phúc, tôi buồn bã mấy ngày liền.
Con người lúc yếu đuối, luôn dễ sinh bệnh.
Buổi tối trúng chút gió lạnh, hôm sau liền sốt cao vào bệnh viện.
Tôi không muốn nói cho bố mẹ ở xa, chỉ có thể một mình gánh vác.
Lúc truyền nước biển, tôi đang chợp mắt nghỉ ngơi.
Đột nhiên nghe thấy tiếng y tá thốt lên.
"Ái chà, mèo ở đâu chạy vào đây thế này, cũng đáng yêu đấy, nhưng chỗ này không phải chỗ mày được ở đâu nhé, mau đi ra đi, đi đi đi."
Tôi nghiêng đầu nhìn, anh Mèo đang lượn qua lượn lại tránh né sự xua đuổi của y tá.
Nhìn thấy tôi, kêu một tiếng mềm mại.
"Là mèo của tôi, cho nó ở lại một lát đi, lát nữa tôi truyền nước xong sẽ cùng nó về nhà."
Tôi vẫy vẫy tay với anh Mèo.
Y tá lúc này mới rời đi.
Anh Mèo hỏi tôi trong nhóm.
【Người, bạn sao thế? Nhà hôm nay không mở cửa, mèo đi rất xa, ngửi rất lâu mới biết bạn ở đây.】
Tôi không biết mèo con có khái niệm về sinh bệnh không.
Chỉ bảo nó, tôi cần nghỉ ngơi.
Anh Mèo nhảy lên ghế, liếm liếm chân, sau đó khoanh chân nằm xuống.
Nó không biết thế nào là nghỉ ngơi, nhưng nó muốn ở cùng tôi.
Sau khi truyền nước xong về đến nhà, tôi mở cho anh Mèo một hộp pate.
Nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như lại nghe thấy tiếng khóc lóc đứt quãng của phụ nữ truyền đến từ đâu đó không biết.
Tôi tưởng mình đang gặp ác mộng.
Hoàn toàn không nhìn thấy lời Alaska nói trong nhóm lúc đó.
【Giết chết gã! Giết chết gã!】
【Tôi phải giết chết gã!】
【Đã không thể nhịn được nữa rồi.】
【Phải bảo vệ chủ nhân!】
Mấy con chó mèo chưa ngủ trong nhóm nhao nhao truy hỏi.
Alaska lại chưa từng trả lời thêm bất kỳ tin nhắn nào nữa.