Thứ bảy, cửa hàng đón một vị khách đặc biệt.
Cô ấy lặn lội từ thành phố bên cạnh sang.
Cô ấy nói chó của cô ấy rõ ràng sức khỏe mạnh mẽ, lại không chịu ăn uống gì.
Cô ấy thực sự không có cách nào, cầu cứu trong hội nhóm dắt chó.
Thế là nghe nói đến tôi.
"Đã đi bệnh viện kiểm tra rồi, sức khỏe không có vấn đề. Làm ơn, có thể giúp tôi hỏi nó xem, rốt cuộc vì sao không ăn đồ không?"
Vị khách này không phải cư dân khu Sao Đỏ, chó đương nhiên cũng không ở trong nhóm.
Tôi không có cách nào giao tiếp trực tiếp.
Nhưng cái này không làm khó được tôi.
Tôi lập tức bắt đầu gọi người trong nhóm.
【Gần đây có bé đáng yêu nào muốn kiếm pate lon không, chỉ cần đến cửa hàng một lát là được.】
Chưa đến năm phút.
Mấy con chó mèo đã đứng ở cửa.
【Người, chào, ăn cơm.】
Tôi dùng ngôn ngữ cố gắng ngắn gọn nhất nói rõ nhu cầu cần phiên dịch của tôi.
Sau đó chọn một chú chó con đã nghe hiểu, dẫn vào trong.
Chó của khách hàng là giống chó lai, nhìn hơi giống một vị giáo sư nhà nào đó.
Chó nhỏ buồn bã nằm trên sàn, dáng vẻ ủ rũ cụp đuôi.
Phiên dịch viên nhỏ cúi đầu ngửi ngửi nó, sau một hồi gâu gâu giao lưu.
Bắt đầu tận chức tận trách truyền tin trong nhóm.
【Nó nói nó không phải không muốn ăn, nhưng muốn để lại một ít cho bạn bè, chủ nhân của nó không cho phép bạn bè của nó vào sân, nó đã rất lâu không gặp bọn họ rồi, hơi lo lắng.】
Tôi tán thưởng xoa đầu phiên dịch viên nhỏ.
Sau đó hỏi khách hàng, "Nó có người bạn nào thường xuyên đến nhà mà đã lâu không gặp không?"
"Không có mà, ngày nào tôi cũng dắt nó đi dạo. Khoan đã! Đợi chút! Chẳng lẽ nó nói là mấy con mèo đó?"
Khách hàng nói nhà cô ấy ở tầng một, có một cái sân nhỏ.
Thức ăn và nước của chó nhỏ thường sẽ để trong sân.
Thời gian trước sau khi cô ấy phát hiện chó nhỏ không chịu ăn uống, lập tức xem camera trong sân.
Cô ấy phát hiện chỉ cần cô ấy vừa để cơm cho chó nhỏ, không bao lâu sau sẽ có mấy con mèo đi tới.
"Hóa ra đó là bạn của nó à... Tôi cũng không biết. Mỗi lần chỉ cần mấy con mèo kia vừa đến, nó liền trốn sau cửa lén nhìn ra ngoài, tôi tưởng nó bị bắt nạt không dám ra, lúc này mới đuổi mèo đi."
Tôi lắc đầu.
"Chó nhỏ nói, vì bạn của nó đều là bé lang thang, gan khá nhỏ, nó sợ chúng không chịu ăn, mới giả vờ ăn no rồi trốn đi."
"Chó nhỏ của bạn, là một bạn nhỏ vô cùng lương thiện đấy."
"Hu hu, bảo bối, mày là bảo bối tốt nhất trên thế giới."
Khách hàng đau lòng ôm lấy chó nhỏ.
Lúc đi còn mua không ít hạt cho mèo.