"Hả, tại sao vậy? Bệnh viện không phải là nơi rất đáng sợ sao?"
"Bởi vì dì tớ chút nào cũng không biết tự trọng, suốt ngày lêu lổng với đàn ông, mang thai không muốn sinh ra chỉ đành đi phá thai, các bạn không biết đâu dì tớ hiện tại đã làm lần thứ năm rồi."
"Mẹ ơi, thế thì đáng sợ quá."
"Đúng vậy, dì tớ chính là một người phụ nữ dâm đãng, dì ấy hiện tại sở dĩ có thể làm giáo viên trong đại học, cũng đều là vì phía sau có đàn ông bao nuôi."
Tôi nghe những lời này, tức không chỗ trút, sống hơn 20 năm, lần đầu tiên bị người ta bịa đặt, người này còn là cháu trai tôi.
Phii, nó chính là một con súc sinh nhỏ.
Ném cái áo khoác mẹ tôi bảo tôi đưa cho nó, tôi xông tới túm lấy cổ áo nó, từ phía sau xách nó lên.
Súc sinh nhỏ nhìn thấy tôi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và chột dạ: "Dì, sao dì lại tới đây?"
"Tao không tới, sao biết được mày ở sau lưng bịa đặt tao như thế nào chứ?"
"Dì, con..."
Không đợi nó nói xong, tôi liền nhắm vào cái mặt lồi lõm sẹo của nó, tát cho một cái: "Tao thay mẹ mày dạy mày đừng ăn nói lung tung!"
"Mày tí tuổi đầu không học điều tốt, lại học được thói bịa đặt dựng chuyện hại người, tao là để cho mày bịa đặt à."
Nói rồi tôi lại nhắm vào cái mặt đó tát cho mấy cái thật mạnh, cho đến khi tát mỏi tay, mới ném nó xuống đất.
Súc sinh nhỏ mặt tiếp đất ngã xuống, trên mặt lập tức trầy xước ra vết thương, ứa máu, tôi lại không thèm để ý chút nào.
Tôi chuyển ánh mắt sang mấy đứa nhỏ vừa nói chuyện với nó: "Sao hả, bọn mày cũng muốn tới thử xem sao à?"
Mấy đứa nhỏ kia thấy thế, hỏa tốc giải tán, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Tôi một đường xách súc sinh nhỏ lên lầu, gõ cửa phòng, mẹ tôi mở cửa, nhìn thấy tôi xách súc sinh nhỏ.
Hét lớn một tiếng: "Con làm cái gì vậy, mau thả Tiểu Bảo xuống!"
Bảo thả tôi thật sự thả, có điều là ném nó xuống đất, phát ra một tiếng "uỳnh" thật lớn.
Mặc kệ ánh mắt khiếp sợ và tiếng la hét kinh ngạc của mẹ tôi, đẩy bà ra đi về phía phòng Thẩm Quyên, sau đó một cước đá vung cửa.