Lúc cháu trai hai tuổi, những đứa trẻ khác đều đã biết đi, nó lại không biết.
Cơ thể cũng nhỏ hơn những đứa trẻ cùng trang lứa một vòng, độ tuổi lẽ ra phải mũm mĩm thì má lại hóp lại gầy gò, da dẻ xanh xao, tứ chi không treo nổi chút thịt nào.
Thẩm Quyên mắt thấy những đứa trẻ khác đều biết đi rồi, thế là liền vội vàng xách cháu trai từ trên giường dậy, đỡ nó xuống đất tập đi.
Không kể ngày đêm tập đi ba ngày, cháu trai cuối cùng cũng biết đi, nhưng lòng bàn chân cũng mài ra mấy cái bọng nước.
Thẩm Quyên nhìn ở trong mắt, vẫn không hài lòng.
Thế là lên mạng mua về hai cái bao cát, dùng dây thừng buộc vào hai chân cháu trai, bắt nó kéo bao cát đi bộ.
Cháu trai không quá hai mươi cân, hai cái bao cát kia cũng sắp nặng bằng nó rồi, nó căn bản kéo không nổi.
Vừa bước đi chưa được mấy giây đã bị bao cát kéo ngã sấp xuống, miễn cưỡng bò dậy, lại bị trọng lượng ở chân kéo ngã xuống đất.
Lặp đi lặp lại mười mấy lần, cháu trai vốn dĩ có hứng thú với việc đi bộ nay không chịu đi nữa.
Mỗi lần Thẩm Quyên muốn bắt nó luyện tập đi bộ, vừa đặt nó xuống đất, nó liền bắt đầu khóc oa oa.
Dẫn đến việc tới lúc bốn năm tuổi, những đứa trẻ cùng tuổi đều đã biết chạy nhảy, cháu trai lại ngay cả đi bộ cũng không biết, đi hai bước là ngã xuống đất, đi hai bước là ngã xuống đất.
Mẹ tôi dẫn ra ngoài, luôn bị hàng xóm và trẻ con bên ngoài xem như trò cười.
Vì việc này, mẹ tôi không chỉ một lần đề nghị với Thẩm Quyên, đều bị chị ta bác bỏ.
"Bọn họ mấy mụ đàn bà chết tiệt đó thì hiểu cái gì, Tiểu Bảo nhà mình đâu phải không biết đi, nó chỉ là không muốn đi thôi."