Sau khi làm xong mọi thứ, tôi thưởng thức tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ này.
Ba người bị khâu lại với nhau, tay chân họ giao nhau, như thể đang ôm chặt lấy nhau.
Nữ chính cuối cùng vẫn cùng với nam chính và nam phụ yêu cô ta kết hợp vĩnh viễn.
Thật là một kết cục hoàn mỹ.
Tôi cảm thán một tiếng.
Đột nhiên, trong đầu tôi vang lên một giọng nói không thuộc về hệ thống.
Đó là một giọng nữ vô cùng trong trẻo dễ nghe:
"Cảm ơn cô, tôi được giải thoát rồi."
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, đã cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như thể có thứ gì đó từ trong cơ thể tôi tan biến đi.
Sau đó, tôi tiếp tục giết người, không ngừng đấu trí với cảnh sát.
Tôi đã sống hết cuộc đời mình trong thế giới này.
Ngay trước khi tôi chết, tôi nghe thấy trong đầu lại vang lên giọng nói của hệ thống đã im lặng từ lâu:
"Thế giới mới sắp mở ra, đã phát hiện linh hồn của ký chủ sắp rời khỏi cơ thể, bắt đầu truyền tống...
"Ba, hai, một."
--Hết--