Lòng tự trọng của Ôn Nghiên Phong rất cao, sau lần chia tay không mấy vui vẻ đó không còn gửi quà đến nữa.
Lần gặp lại, đã là Tết ông Táo.
Nhà họ Ôn có truyền thống cùng nhau gói sủi cảo vào Tết ông Táo.
Hai tựa game nhỏ do Trục Mộng phát hành sau khi ổn định lượng người dùng, doanh thu rất khả quan, tâm trạng tốt của tôi lộ rõ trên khuôn mặt.
Trong lúc gói sủi cảo Diệp Thời Nga ân cần tìm chủ đề nói chuyện với tôi.
Ánh mắt của hai anh em nhà họ Ôn đối diện sắp đâm thủng tôi rồi.
Ôn Hựu An dường như không biết gì, ông ta cười bảo người giúp việc chụp ảnh giúp, ghi lại khoảnh khắc ấm áp của gia đình.
Lúc tôi về phòng, Ôn Diệc Tuyền đi theo vào, mang theo sự tự tin khó hiểu khóa trái cửa phòng tôi.
Quay đầu lại tức giận chất vấn: "Đêm Giáng sinh cô ở đâu?"
"Tôi ở đâu thì liên quan gì đến cô?"
Câu nói này đã chọc giận cô ta, cả khuôn mặt cô ta trở nên dữ tợn.
"Thời gian tổ chức đám cưới của tôi và Thẩm Tế đã được định sẵn rồi, vừa đủ tuổi kết hôn sẽ đi đăng ký, cô có làm loạn thêm đi nữa thì cũng không có cơ hội đâu."
Cô ta nói đến đây, dường như nhớ ra điều gì, khóe môi mang theo nụ cười đắc thắng, nói: "Bọn họ chẳng qua chỉ là nhất thời áy náy, trước đây cũng không phải là chưa từng có, nhưng chỉ cần chúng ta có mâu thuẫn, bọn họ nhất định sẽ đứng về phía tôi."
Tôi lẳng lặng chờ cô ta nói xong, nhìn nụ cười ngu ngốc trên mặt cô ta nhịn không được bật cười.
"Nói theo cô bố mẹ chiều chuộng cô như vậy, tại sao sự nghiệp của nhà họ Ôn cô lại chẳng được chia một cắc nào?"
Cô ta trợn trừng hai mắt hận hận trừng tôi: "Đó chẳng phải là vì cô sao!"
"Hai chúng ta vì 5% cổ phần mà tranh giành sống chết, Ôn Nghiên Phong vừa mới lên đại học đã có 20% cổ phần, rõ ràng bố mẹ thiên vị anh ta nhất, sao không thấy cô đi tranh giành tình cảm với anh ta?"
Cô ta nghẹn lời, trố mắt ra nhưng không nói được một lời phản bác.
"Bởi vì cô biết cô tranh không lại anh ta, trong cái nhà này anh ta bẩm sinh đã cao hơn cô một bậc, cô chỉ có thể lấy lòng anh ta, để anh ta bằng lòng hạ mình xuống đối xử tốt với cô."
"Cô nói bậy." Ôn Diệc Tuyền không muốn thừa nhận, "Bố mẹ thương tôi nhất, từ nhỏ mẹ đã đưa tôi đi học, mẹ chưa từng đi cùng cô và anh trai. Tôi muốn gì, bố mẹ đều có thể đáp ứng."
"Đó là vì giá trị của cô, là được nuôi lớn để gả đi liên hôn. Những thứ cô muốn trước nay chưa từng đụng chạm đến lợi ích của Ôn Nghiên Phong, nhà họ Ôn nhiều tiền, dùng tiền để thỏa mãn cô chẳng có gì phức tạp."
"Có bản lĩnh thì cô đi làm ầm ĩ đòi hủy hôn đi, đòi bố mẹ cổ phần và vị trí người thừa kế tập đoàn, cô xem xem họ còn có thể đáp ứng cô được không."
Cô ta bị lời nói của tôi làm cho nghẹn họng, nhưng rất nhanh lại lấy lại tinh thần: "Cô nghĩ hay lắm, tôi không thể nào hủy hôn, tôi có ước mơ của riêng mình, đối với tài sản của Ôn thị tôi không có hứng thú."
Tôi cười khẩy: "Ý cô nói là ước mơ trở thành diễn viên múa đó sao? Nếu nó thật sự quan trọng với cô, tại sao cô lại bỏ lỡ cơ hội ra nước ngoài học để ở lại trong nước?"
"Nếu tôi đoán không nhầm, người bảo cô ở lại trong nước là bố và anh trai, bọn họ nói không muốn cô đi xa nhà khó bề chăm sóc, nhưng thực chất là sợ cô đi học nước ngoài Thẩm Tế sẽ thay lòng đổi dạ. Lần trước mẹ bị họ làm cho tức giận, họ lại bắt cô hủy thi đấu để chăm sóc, trận thi đấu đó chắc cô đã chuẩn bị rất lâu rồi nhỉ..."
"Câm miệng!" Ôn Diệc Tuyền không muốn nghe nữa, "Cô đừng hòng châm ngòi ly gián!"
"Có phải là châm ngòi ly gián hay không tự cô rõ nhất, muốn nằm mơ thì đóng cửa lại tự mình mơ, đừng đến trước mặt tôi ra oai, tôi không thích hầu người khác diễn kịch."
"Ra ngoài."
Ôn Diệc Tuyền không nhúc nhích, mỉa mai tôi: "Nói thì đường hoàng lắm, cô chẳng phải là cũng ghen tị tôi được người ta yêu thương sao, cô quyến rũ Thẩm Tế chẳng qua cũng là để làm tôi khó chịu. Nhưng tôi cho cô biết, trong lòng Thẩm Tế chỉ có tôi, người mà bố mẹ thiên vị cũng mãi mãi là tôi, mọi việc cô làm đều chỉ là uổng công vô ích."
Cô ta luôn tự coi mình quá quan trọng trong lòng người khác.
Thấy tôi không nói gì, cô ta tức giận hỏi: "Cô dám nói đêm Giáng sinh đó cô không ở cùng Thẩm Tế không?"
Tôi vẫn mang thái độ hờ hững: "Đêm Giáng sinh đó tôi đang bận làm việc, đối với một người đàn ông chỗ nào cũng không bằng mình tôi không có hứng thú."
Lời của tôi không giống như đang nói dối, lúc này Ôn Diệc Tuyền mới kinh ngạc nhận ra có gì đó không đúng, cô ta luôn cho rằng người cần phải đề phòng chỉ có tôi.
Nhưng loại đàn ông ngậm thìa vàng từ khi sinh ra như Thẩm Tế, xung quanh sao có thể thiếu những cám dỗ, tầng lớp thượng lưu mà cậu ta tiếp xúc, trên bàn rượu có mỹ nữ là chuyện tất yếu.
Muốn những người như bọn họ giữ mình trong sạch, còn khó hơn lên trời.
Ôn Hựu An và Diệp Thời Nga lúc trẻ tình cảm cũng rất tốt, ông ta cùng lắm cũng chỉ là làm đến mức không có con rơi bên ngoài mà thôi.
Những người có tài lực ngang ngửa ông ta, có người đã thay vợ mấy lần, có người thì con rơi đến tìm tận cửa, so với những người đó, ông ta quả thực vẫn còn được coi là không tệ.
Ôn Diệc Tuyền từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng, sao có thể chịu đựng được sự phản bội của đối phương, liền tìm thám tử tư đi điều tra, trong một buổi tụ họp cô ta đã bắt quả tang Thẩm Tế.
Nghe người ta nói, lúc đó nhóm của Thẩm Tế chơi game thua, nữ sinh ngậm rượu để mớm cho cậu ta, mớm hết một ly mới được kết thúc.
Kết quả mới mớm được ngụm thứ hai thì đã bị Ôn Diệc Tuyền túm tóc lôi từ trên đùi Thẩm Tế xuống.
Ôn Diệc Tuyền làm ầm ĩ một trận, Thẩm Tế vẫn luôn bất đắc dĩ giải thích, sau đó còn đuổi theo ra ngoài.
Tình cảm thanh mai trúc mã, vẫn có thể chịu đựng được sự giằng co.
Sau đó Ôn Diệc Tuyền lại bắt quả tang cậu ta thêm mấy lần nữa, khiến cho hội bạn bè của cậu ta ai nấy đều than vãn oán thán, cậu ta tự cảm thấy mất mặt nên nói lời nặng nề với Ôn Diệc Tuyền, Ôn Diệc Tuyền khóc lóc trở về nói muốn hủy hôn.
Ôn Hựu An ban đầu thì nói sẽ bảo nhà họ Thẩm dạy dỗ Thẩm Tế, lại khuyên nhủ Ôn Diệc Tuyền hồi lâu, Ôn Diệc Tuyền cảm thấy đã có chỗ dựa, càng tức giận hơn, lúc Thẩm Tế gọi điện thoại đến cô ta vậy mà lại trực tiếp nhắc đến chuyện hủy hôn.
Khuôn mặt người cha hiền từ của Ôn Hựu An sau khi nghe Ôn Diệc Tuyền nói ra hai từ hủy hôn đột nhiên trở nên u ám, tát cho cô ta một cái.
Cái tát này đã đánh cho Ôn Diệc Tuyền ngơ ngác, cô ta ngây ngốc nhìn Ôn Hựu An, không biết tại sao lại xảy ra chuyện này.
Diệp Thời Nga khóc lóc che chở cho Ôn Diệc Tuyền: "Đánh con làm gì, có lời gì không thể nói tử tế được sao."
Ôn Nghiên Phong đứng bên cạnh giật lấy điện thoại trong tay cô ta, thấp giọng nói điều gì đó với Thẩm Tế ở đầu dây bên kia.
Chỉ có tôi, ngồi dựa lưng vào ghế sô pha, thưởng thức màn biểu diễn của gia đình này.
Ôn Hựu An bắt đầu xin lỗi Ôn Diệc Tuyền, buông lời ngon ngọt khuyên nhủ cô ta, Ôn Nghiên Phong cũng ở bên cạnh phụ họa.
Ôn Diệc Tuyền rúc vào lòng Diệp Thời Nga khóc, Diệp Thời Nga có lẽ là nhớ tới những chuyện mình đã trải qua, bà ta bất lực không thể thay đổi được tương lai của con gái, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ.
Hai bố con nhà họ Ôn rất biết cách nắm thóp Ôn Diệc Tuyền, chưa đầy một lúc cô ta đã được dỗ dành đến mức gật đầu lia lịa, ngược lại còn xin lỗi bọn họ.
Vở kịch kết thúc, tôi cũng xem đủ rồi.
Giang Kỳ lái xe đến đón tôi.
Cậu ấy chưa tốt nghiệp, không vào được công ty, chỉ có thể thay tôi làm chút việc riêng ở bên ngoài.
"Tổng giám đốc Ôn hôm nay có vẻ tâm trạng rất tốt." Cậu ấy mỉm cười hỏi tôi.
"Ừ." Tôi cong môi cười.
"Nhìn những kẻ đạo đức giả xé bỏ mặt nạ, khá là thú vị."
"Cậu làm tốt lắm."