Nhà trường đã phân bổ nguyên một tòa nhà cho hội học sinh sử dụng, bởi vì người sử dụng là người thừa kế của các tập đoàn lớn, tòa nhà này là nơi sang trọng nhất trong toàn bộ trường học.
Tôi bước đi trong đó, tận hưởng niềm vui sướng do tài lực và thế lực mang lại.
Trước đây, tôi là một kẻ nghèo hèn phải chật vật sinh tồn ở tầng đáy của thành phố này, ngày nay, tôi đang đứng trên đỉnh kim tự tháp của tài lực và thế lực.
Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất, bên cạnh cửa sổ kính sát đất hình vòng cung tập trung những người thừa kế thuộc tầng lớp thượng lưu nhất của toàn bộ trường học.
Thẩm Tế và Ôn Diệc Tuyền ngồi ở vị trí trung tâm.
Ôn Diệc Tuyền ở trước mặt Thẩm Tế hoàn toàn không có chút dáng vẻ kiêu ngạo nào như ở trong phòng học, lúc này cô ta vô cùng dịu dàng đáng thương tựa vào trong lòng Thẩm Tế, giống như một bông hoa mỏng manh cần người che chở.
Bàn tay Thẩm Tế khẽ vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn về phía cô ta tràn ngập sự đau lòng.
"Thật sự dám đến đây cơ à, to gan thật đấy."
Có người nhìn thấy tôi, cười cợt với vẻ mặt như đang xem kịch vui.
Mọi người theo đó liền sôi nổi nhìn về phía tôi.
Ánh mắt Thẩm Tế sắc bén tàn nhẫn, một khuôn mặt điển trai tràn ngập hơi thở mưa gió sắp đến.
Trước đây khi tôi học ở trường trung học số một cũng từng nghe người khác bàn tán về cậu ta, nói thái tử gia nhà họ Thẩm có vẻ ngoài đẹp trai đến mức có thể tiến vào giới giải trí, nhìn thấy người thật mới biết những người đó cũng không hề nói quá.
Tôi mang theo vẻ thưởng thức lướt nhìn qua cậu ta, lại nhìn về phía những thành viên hội học sinh ở bên cạnh, đám người thừa kế này cơ bản đều trông không hề tệ.
"Nhìn thấy chúng tôi không biết chào hỏi sao, có hiểu lễ phép không vậy?"
Một nam sinh dùng gậy bóng chày gõ nhẹ xuống mặt đất, khóe miệng nhếch lên một đường cong ác ý.
Tôi đã xem qua tài liệu của cậu ta, là con trai út Trịnh Ngôn Quân của Tập đoàn Trịnh thị, cậu ta và Thẩm Tế là bạn nối khố, cũng là một trong ba đại hot boy của trường quý tộc này.
Chỉ là, nhà họ Trịnh từ lâu đã sa sút, địa vị của cậu ta ở ngôi trường này đều là do Thẩm Tế ban cho.
Cậu ta là người đầu tiên làm khó dễ, tất cả những người khác đều mang theo ánh mắt xem kịch vui bàng quan đứng nhìn.
Lúc này tôi đang đứng ở chính giữa đại sảnh, bên cạnh không có một ai, nhưng khí thế lại không hề yếu đi nửa điểm, lạnh lùng hỏi vặn lại cậu ta: "Bảo tôi chào hỏi cậu, cậu là nhân vật lớn gì sao?"
Trịnh Ngôn Quân nhớ tới thân phận của tôi, nụ cười liền cứng đờ trên mặt.
"Sao nào, không nói lời nào nữa à? Không phải bảo tôi chào hỏi cậu sao, chi bằng cậu xưng danh trước đi, để tôi nhận thức thật tốt một chút."
Tôi không định buông tha cho cậu ta, từng câu từng chữ dồn ép.
Bây giờ cho dù bố của cậu ta có ở trước mặt tôi, cũng không dám ăn nói như thế với tôi, uống được chút nước tiểu ngựa của Thẩm Tế, liền đến đây ra oai với tôi rồi.
"Chị ơi, Ngôn Quân chỉ là nói đùa một câu thôi."
Ôn Diệc Tuyền dịu giọng mở miệng bênh vực.
Thẩm Ngôn Quân lập tức trao cho cô ta một ánh mắt cảm động, sắc mặt Thẩm Tế càng thêm âm trầm.
"Cậu ta đang nói đùa à, hóa ra là tôi trách lầm cậu ta rồi, vậy để tôi sau này mỗi ngày đều nói đùa loại đùa giỡn này với cậu có được không?"
Ôn Diệc Tuyền giả vờ bị dọa sợ, yếu ớt nói: "Chị đừng như vậy."
"Hai chúng ta ai sinh ra trước còn chưa chắc đâu, đừng có gọi bậy là chị."
Tôi cau mày vẻ mặt mất kiên nhẫn, giọng điệu đầy sự ghét bỏ.
"Nhà chúng tôi nuôi cô nhiều năm như vậy, chưa bao giờ đối xử tệ bạc với cô, không ngờ cô bị người ta bắt nạt chị không giúp đỡ thì thôi lại còn khuỷu tay rẽ ra ngoài, đúng là một con sói mắt trắng nuôi không quen."
Nghe tôi nói vậy, Ôn Diệc Tuyền lập tức rơi lệ khóc lóc ỉ ôi.
Thẩm Tế sao có thể nhìn người con gái trong lòng chịu ấm ức, nắm đấm bên cạnh siết chặt, trầm giọng quát: "Cô câm miệng lại cho tôi!"
Nếu tôi không phải là con gái, e rằng nắm đấm kia đã vung thẳng vào mặt tôi rồi.
"Ôn Thu, tôi cảnh cáo cô, Tiểu Tuyền là vị hôn thê của tôi, nếu cô dám bắt nạt cô ấy, đừng trách tôi không khách khí với cô."
Tôi nghe xong liền bật cười, hỏi lại: "Cậu muốn không khách khí như thế nào?"
"Cô sẽ không muốn biết đâu."
Cậu ta hoàn toàn không che giấu sát ý nơi đáy mắt.
Ở Kinh Đô, thái tử gia nhà họ Thẩm muốn ai biến mất, chẳng qua chỉ là chuyện của một câu nói.
Nhưng trong danh sách những người mà cậu ta có thể động đến, tuyệt đối không thể nào có người nhà họ Ôn.
Tôi tiếp nhận lời ám chỉ của cậu ta, nhịn không được, trực tiếp cười ra tiếng.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều không hiểu vì sao tôi lại cười, nét mặt của một số người dường như đang nghi ngờ trạng thái tinh thần của tôi.
Bọn họ đã quá quen với những phát ngôn sặc mùi tổng tài bá đạo của Thẩm Tế.