Người đắc tội với thành viên hội học sinh bị gọi là con chó nhỏ, "chó nhỏ" sẽ trở thành món đồ chơi cho toàn trường, cho đến khi không chịu đựng nổi nữa mà phải thôi học.
Ngoại trừ hai vị phụ huynh, tất cả mọi người có mặt ở đó đều biết từ đó có ý nghĩa gì, nhưng không một ai dám lên tiếng trả lời.
Vẻ mặt Ôn Nghiên Phong và Thẩm Tế kinh ngạc, nhìn về phía Ôn Diệc Tuyền.
Ôn Diệc Tuyền hoảng loạn lắc đầu, nhưng có đoạn ghi âm ở đó, cô ta không biết nên giải thích như thế nào.
Diệp Thời Nga sắc mặt chấn động hỏi cô ta: "Tiểu Tuyền, sao con có thể nói Tiểu Thu như vậy?"
"Huyết thống quả thật là một thứ rất kỳ diệu, bố mẹ ruột của cô coi tôi như chó, cô cũng gọi tôi là chó, điểm này thật sự rất giống nhau đấy."
Tôi trêu chọc.
Nghe xong Diệp Thời Nga và Ôn Nghiên Phong nảy sinh lòng áy náy, nhưng bọn họ cảm thấy xấu chàng hổ ai, liền lên tiếng muốn ngăn cản tôi tiếp tục nói.
"Tiểu Thu, có chuyện gì về nhà rồi hẵng nói."
"Vừa nãy mọi người mắng tôi trước mặt nhiều người như vậy, không cảm thấy có gì không ổn, sao đến lúc bất lợi cho Ôn Diệc Tuyền, lại muốn bảo tôi câm miệng, mọi người quả thật là người mẹ tốt, người anh tốt của cô ta đấy."
Tôi mỉa mai châm biếm.
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Diệp Thời Nga tái nhợt, giải thích: "Trong lòng mẹ, hai đứa đều giống nhau cả."
Tôi cười khẩy một tiếng, tiếp tục nói: "Trước khi đến ngôi trường này, tôi đã theo dõi diễn đàn của trường, Ôn Diệc Tuyền được mọi người xưng tụng là nữ vương, sau khi cô ta tuyên bố tôi là con chó nhỏ thì những người trên diễn đàn vô cùng hưng phấn, đều đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để hành hạ tôi nhằm lấy lòng cô ta."
Tôi xoay điện thoại lại để cho họ xem ảnh chụp màn hình.
"Có cần lập một nhóm chat, tôi chia sẻ cho mọi người không?"
Không ai trả lời.
"Không cần à, vậy thì thôi."
"Học sinh trường này làm việc với hiệu suất rất cao, lúc giáo viên chủ nhiệm đưa tôi đến lớp, chỗ ngồi chuẩn bị cho tôi đã bị đổ đầy sữa chua và nước ngọt, sách giáo khoa mới phát xuống cũng bị xé nát tươm."
"Nhưng mà, hiệu suất làm việc của giáo viên trường này cũng rất cao, tôi nhờ giáo viên chủ nhiệm giúp tôi trích xuất camera giám sát, vừa hết tiết thứ 2 camera đã nằm trong tay tôi rồi."
Tôi mở video camera giám sát lên cho bọn họ xem.
"Mọi người, thật sự không cần lập nhóm chat sao? Tôi cảm thấy mọi người nhìn như vậy không rõ đâu."
Những thành viên hội học sinh có mặt ở đó trên mặt đều là vẻ không thể tin nổi, bọn họ đã từng bắt nạt rất nhiều người, đây là lần đầu tiên gặp phải một người thích lưu giữ bằng chứng như thế này.
"Ôn Diệc Tuyền ngồi ngay ở vị trí phía sau tôi vừa cười vừa nhìn bọn họ xé sách của tôi, nhà họ Ôn chúng ta quả thật là bỏ một đống tiền ra để nuôi một con sói mắt trắng."
Tôi vừa nhìn video vừa tiếp tục nói: "Vì để tự bảo vệ mình, tôi đã công khai thân phận con gái ruột nhà họ Ôn với các bạn học, Ôn Diệc Tuyền không vui, cô ta nói với tôi cô ta sẽ cho tôi biết ai mới là con gái duy nhất của nhà họ Ôn, sau đó cũng không thèm đi học mà chạy ra ngoài, bây giờ xem ra, lúc đó cô ta đi tìm Thẩm Tế."
Nhắc đến Thẩm Tế, khóe môi tôi cong lên một nụ cười chế giễu, phát đoạn ghi âm.
"Cô nói ai tìm tôi?"
"Thẩm Tế tìm cô, mau đến văn phòng hội học sinh đi, đi muộn cậu ta sẽ tức giận đấy."
Mọi người sững sờ.
"Ngay cả cái này cô ta cũng ghi âm lại!"
Tôi nhướng mày không nói, sống từng ấy năm, tôi chưa bao giờ đánh một trận chiến không có sự chuẩn bị.
Lời cảnh cáo và đe dọa tính mạng của Thẩm Tế đối với tôi đều được ghi âm lại trọn vẹn, mẹ Thẩm là người thông minh, có thể nghe ra Ôn Diệc Tuyền vẫn luôn châm ngòi thổi gió.
Ôn Diệc Tuyền thấy những việc làm của mình bị tôi vạch trần, đành phải khóc lóc thừa nhận: "Xin lỗi... Em... Em là vì sợ hãi! Em sợ mọi người biết em không phải con ruột sẽ khinh thường em, chị vừa mới trở về đã cướp đi căn phòng của em, em sợ chị sẽ cướp đi tất cả cuộc sống của em, đuổi em rời đi."
"Em quá sợ hãi."
Ôn Diệc Tuyền khóc lóc trong bất lực.
Cô ta từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng, chưa từng phải chịu ấm ức gì, hai ngày nay gần như đã rơi hết cả nước mắt của kiếp này.
Diệp Thời Nga và Ôn Nghiên Phong mềm lòng rồi.
Ôn Nghiên Phong nói với tôi: "Mọi chuyện chúng ta đều đã biết rồi, Tiểu Thu, là em chịu ủy khuất."
"Được rồi Tiểu Thu, đừng nói nữa, mẹ đưa con đến bệnh viện khám xem vết thương trên mặt thế nào."
Tôi nghe xong liền bật cười, báo cảnh sát ngay trước mặt bọn họ.
Ôn Nghiên Phong xông lên định cướp điện thoại của tôi, tôi không chút do dự tặng cho anh ta một cái tát giòn giã, rồi báo địa chỉ cho cảnh sát trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh ta.
Sau khi gọi điện thoại xong, tôi nhìn anh ta, lạnh lùng nói: "Chuyện này chưa xong đâu!"
Tôi lại nhìn sang Thẩm Tế, cao giọng: "Cậu nói tôi ra tay với Ôn Diệc Tuyền trước nên cậu mới đánh tôi, vậy bây giờ cậu nói xem, tôi ra tay với cô ta như thế nào?"
"Tôi đánh cô ta hay là đá cô ta?"
Khí thế chất vấn của tôi rất mạnh, ngay cả một Thẩm Tế vốn không coi ai ra gì cũng bị chấn nhiếp trong chốc lát, không biết nên trả lời thế nào.
"Cậu không nói thì để tôi nói, cô ta kéo tôi, tôi hất tay cô ta ra, như vậy cũng gọi là ra tay sao?"
Tôi chỉ vào khuôn mặt bị đánh, vẻ mặt kích động: "Đây mới gọi là ra tay!"
"Tôi bị đánh thành ra thế này, nhưng phụ huynh của tôi lại chỉ biết bảo tôi ngậm miệng nhẫn nhịn nhục nhã!"
"Các người không đòi lại được công đạo cho tôi, cảnh sát có thể!"
"Nửa đời trước của tôi luôn bị bắt nạt, tôi đã chịu đựng đủ những ngày tháng như vậy rồi, bây giờ tôi đã có bố, tôi là con gái ruột của nhà họ Ôn, các người đừng hòng bắt nạt tôi nữa!"
Câu cuối cùng, tôi gần như gào lên.
Gào xong, nước mắt tuôn rơi, tôi bướng bỉnh dùng tay áo lau đi nước mắt.
Vẫn luôn tưởng rằng bản thân đã nhìn thấu mọi chuyện, nhưng một số việc, trong thâm tâm quả thực vẫn không thể buông bỏ.
Trong đại sảnh, tất cả mọi người dường như đều bị tôi dọa sợ, yên tĩnh đến đáng sợ.
Diệp Thời Nga khuôn mặt đầy áy náy, khóc lóc định kéo tôi, tôi hất tay né tránh.
Cảm xúc nơi đáy mắt Ôn Nghiên Phong khi nhìn tôi cuộn trào phức tạp, anh ta giống như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Tôi đã báo cảnh sát, mẹ Thẩm không thể tiếp tục bàng quan đứng xem kịch được nữa, liền bước lên nói lời xin lỗi thay cho con trai mình.
"Dì à, cảm ơn dì."
Tôi đột nhiên nói lời cảm ơn bà ấy, trên mặt mẹ Thẩm xẹt qua sự ngỡ ngàng: "Tại sao cháu lại cảm ơn dì?"
"Bởi vì dì là người duy nhất hỏi thăm bác sĩ về vết thương của cháu, cháu rất cảm ơn sự quan tâm của dì."
Hai mắt tôi hơi ửng đỏ, lại rơm rớm nước mắt.
Cho dù trong lòng mẹ Thẩm có đôi chút không hài lòng với việc tôi báo cảnh sát, nhưng thấy tôi đáng thương như vậy, cũng không khỏi sinh ra lòng trắc ẩn.
"Cháu rất cảm ơn dì, nhưng mà Thẩm Tế cậu ấy đã trưởng thành rồi, cậu ấy cần phải chịu trách nhiệm cho những việc mình làm."
Tạm thời không thể đắc tội mẹ Thẩm quá mức, nói tiếp nữa hiệu quả sẽ không tốt.
Tôi ngẩng đầu nén lại những giọt nước mắt, bước nhanh ra khỏi đại sảnh.
Ôn Nghiên Phong đuổi theo, kéo tay tôi lại trước cửa thang máy, ngữ khí bất đắc dĩ: "Em nhất định phải làm như vậy sao?"
"Chuyện này quả thực là lỗi của Tiểu Tuyền, con bé quá thiếu cảm giác an toàn, con bé sợ bị em đuổi đi, nên mới muốn ra oai phủ đầu với em."
"Sau khi về nhà, anh sẽ bảo con bé cho em một lời giải thích."
Tôi hất tay anh ta ra, ghét bỏ phủi phủi vào chỗ anh ta vừa chạm vào, giống như bị dính phải thứ gì dơ bẩn.
"Đừng giả vờ nữa Ôn Nghiên Phong, anh cũng xuất thân từ ngôi trường này, con chó nhỏ đại diện cho điều gì lẽ nào anh lại không biết sao?"
Ôn Nghiên Phong bị lời nói của tôi chặn họng.
"Em từ ngày hôm qua, vẫn luôn trách mẹ và anh sao?"
Tôi lắc đầu: "Không có đâu, tôi đã nói từ lâu rồi, huyết thống quả là một thứ rất kỳ diệu, tôi và anh là cùng một loại người."
"Nếu người bị hoán đổi từ nhỏ là anh, tôi nghĩ, sau khi anh được nhận về, tôi cũng nhất định sẽ bảo vệ người anh trai giả của tôi."
Tôi bước vào thang máy, nhấn nút đóng cửa.
Ôn Nghiên Phong còn muốn bước vào tiếp tục tranh luận với tôi.
"Tôi khuyên anh đừng nên bám lấy tôi, nếu không tôi e là không quản được cái miệng của mình đâu, thiên kim hào môn chịu bạo lực học đường, thái tử gia nhà họ Thẩm ra mặt vì thiên kim giả, làm tiêu đề bằng cái nào cũng có thể thu hút vô số người ăn dưa."
Nghe thấy lời này, Ôn Nghiên Phong thu lại cái chân định bước vào thang máy, cảnh cáo tôi đừng làm loạn.
Cửa thang máy đóng lại đúng như ý nguyện của tôi.
Người anh ngốc nghếch, tôi tất nhiên biết Ôn Diệc Tuyền muốn ra oai phủ đầu với tôi rồi.
Bởi vì, mục đích của tôi và cô ta là giống nhau mà.