Một năm sau.
Công ty An Hạ chuyển sang văn phòng mới.
Con gái Giản An Hạ đã biết đi, cũng bắt đầu nói được những từ đơn giản.
Lục Thiệu Hàn vẫn đến thăm con đúng lịch.
Anh thật sự học cách thay tã, pha sữa và dỗ trẻ.
Nhưng mối quan hệ giữa anh và Giản An Hạ chỉ dừng ở việc cùng chăm sóc một đứa trẻ.
Không hơn.
Thẩm Hoài Cẩn vẫn ở bên cạnh cô.
Anh không thúc giục.
Không tỏ tình lần nữa.
Cũng không lấy những giúp đỡ trước đây để yêu cầu cô đáp lại.
Anh chỉ xuất hiện khi cần.
Những ngày cô bận họp, anh có thể ngồi dưới thảm chơi xếp hình với con bé.
Khi cô đi công tác, anh đón hai mẹ con ở sân bay.
Khi cô thành công, anh đứng trong đám đông vỗ tay.
Khi cô thất bại, anh không nói “tôi đã bảo rồi”, chỉ hỏi cô muốn ăn gì.
Một buổi tối cuối thu, Giản An Hạ tan làm muộn.
Cô bước ra khỏi tòa nhà, nhìn thấy Thẩm Hoài Cẩn đang đứng cạnh xe.
Con gái ngồi trong lòng anh, tay cầm một chiếc lá phong đỏ.
Vừa thấy mẹ, con bé lập tức reo lên:
“Mẹ!”
Thẩm Hoài Cẩn đặt con xuống.
Cô bé chạy loạng choạng về phía Giản An Hạ.
Cô ngồi xuống ôm lấy con.
“Con đến đón mẹ sao?”
Cô bé gật đầu, sau đó quay lại chỉ Thẩm Hoài Cẩn.
“Chú Thẩm.”
Thẩm Hoài Cẩn bước tới.
“Bảo mẫu có việc đột xuất. Tôi tiện đường đón con bé.”
Giản An Hạ nhìn anh.
“Công ty anh ở hướng ngược lại.”
Anh im lặng hai giây.
“Vậy thì không tiện đường.”
Cô bật cười.
Gió thu thổi qua, mang theo mùi hương nhè nhẹ của cây cỏ.
Thẩm Hoài Cẩn nhìn nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng.
“An Hạ.”
“Ừm?”
“Tôi có thể theo đuổi em không?”
Giản An Hạ khựng lại.
Anh nói tiếp:
“Không phải vì em cần được cứu.”
“Cũng không phải vì con cần một người cha.”
“Tôi chỉ muốn theo đuổi em với tư cách Thẩm Hoài Cẩn.”
“Em có thể từ chối.”
“Tôi vẫn sẽ tôn trọng em.”
Giản An Hạ nhìn người đàn ông trước mặt.
Một năm trước, anh đã ôm cô rời khỏi căn biệt thự trong đêm lạnh.
Nhưng anh chưa từng nói mình là người cứu cô.
Bởi người thật sự bước ra khỏi căn nhà ấy là chính cô.
Anh chỉ đứng bên ngoài, để lại một ngọn đèn.
Giản An Hạ hỏi:
“Anh định theo đuổi thế nào?”
Thẩm Hoài Cẩn nghiêm túc suy nghĩ.
“Mỗi ngày đưa em đi làm?”
“Không cần. Tôi có tài xế.”
“Ăn tối?”
“Tôi thường tăng ca.”
“Gửi hoa?”
“Văn phòng không còn chỗ.”
Anh im lặng.
Giản An Hạ cố nhịn cười.
Vị tổng giám đốc từng có thể đưa ra quyết định hàng tỷ tệ trong vài phút, lúc này lại lộ ra vẻ bối rối hiếm thấy.
Cô đứng lên.
“Ngày mai là cuối tuần.”
Thẩm Hoài Cẩn lập tức nhìn cô.
“Tôi biết.”
“Con bé muốn đi thủy cung.”
“Được.”
“Chín giờ sáng.”
“Tôi đến lúc tám giờ rưỡi.”
“Không được đến sớm.”
“Tám giờ năm mươi.”
“Chín giờ.”
“Được.”
Giản An Hạ ôm con đi về phía xe.
Đi được vài bước, cô quay đầu.
“Thẩm Hoài Cẩn.”
“Ừm?”
“Anh được phép theo đuổi.”
Ánh mắt người đàn ông sáng lên.
Con gái trong lòng cô không hiểu chuyện gì, chỉ vỗ tay cười.