Cô quay mặt đi.
“Xin lỗi.”
“Em không cần xin lỗi.”
Giọng Thẩm Hoài Cẩn vẫn bình tĩnh.
“Thích em là chuyện của tôi. Em không nợ tôi.”
“Bốn năm qua…”
“Tôi chưa từng làm gì vượt quá giới hạn.”
Anh ngắt lời cô.
“Ngày em kết hôn, tôi đã quyết định từ bỏ.”
“Nhưng từ bỏ không có nghĩa là nhìn em gặp chuyện mà không giúp.”
Giản An Hạ im lặng.
Một lúc lâu sau, cô mới hỏi:
“Vì sao anh biết tôi sẽ gọi?”
Thẩm Hoài Cẩn khẽ siết các ngón tay.
“Không biết.”
“Tối nay tôi đang họp trực tuyến với chi nhánh nước ngoài.”
“Điện thoại vang lên, thấy tên em, tôi chỉ nghĩ có lẽ em đã bị dồn đến bước không thể chịu nổi nữa.”
“Bởi vì với tính cách của em, nếu còn cách khác, em sẽ không bao giờ gọi cho tôi.”
Từng chữ đều nói trúng tâm tư cô.
Giản An Hạ nhắm mắt.
Nước mắt lại trào ra.
Thẩm Hoài Cẩn đứng dậy, nhưng không đến gần.
Anh chỉ đặt một hộp khăn giấy trên tủ đầu giường.
“Tôi sẽ không ép em.”
“Cũng không cần em trả lời bất kỳ điều gì.”
“Việc em cần làm bây giờ là chữa bệnh, chăm con và l/y h/ô/n.”
“Những chuyện khác, sau này hãy nói.”
Giản An Hạ lấy khăn lau nước mắt.
“Thẩm Hoài Cẩn.”
“Ừm?”
“Cảm ơn anh.”
Anh nhìn cô, khẽ gật đầu.
“Ngủ đi.”
Lần này, Giản An Hạ thật sự ngủ.
Giấc ngủ kéo dài gần tám tiếng.
Không có tiếng đập cửa.
Không có lời trách móc.
Cũng không có cảm giác bất an vì sợ người đàn ông kia sẽ lại biến mất khỏi nhà.
Khi tỉnh dậy, ánh nắng đã phủ kín căn phòng.
Con gái nằm trong nôi bên cạnh, vừa được tắm xong, cả người thơm mùi sữa.
Bảo mẫu mỉm cười.
“Cô Giản, bé rất ngoan. Cô nghỉ ngơi tốt không?”
Giản An Hạ nhìn trần nhà trắng tinh.
Lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình vẫn còn sống.