“Hôn một cái, trăm vạn quân phí.”
“Làm một lần, chục triệu tiếp tế.”
“Đây đâu phải lấy thủ trưởng, chị rõ ràng là tự chạy tới làm cái thùng tiền biết đi.”
Tuy nói vậy, nhưng với gia sản giàu nứt đố đổ vách của bạn thân thì từng ấy tiền chỉ như muối bỏ bể.
“Chứ chẳng phải mày cũng mê cái mặt của ổng sao.”
“Giống y như bạch nguyệt quang mày thầm yêu nhiều năm ngoài đời thực.”
Tôi nói trúng tim đen, bạn thân lập tức móc cả xấp tiền nhét vào ngực tôi, định bịt miệng tôi lại.
“Thì sao? Có tiền như tao không ra ngoài bao mấy chục nam người mẫu để hưởng thụ hằng ngày à?”
“Tao quyết định ly rồi.”
Tôi chống cằm nghe cô ấy hăng say vẽ ra tương lai, đống vàng bạc trang sức trên người cô ấy lóa tới mức tôi mở mắt còn khó.
Cô ấy vẫn chưa biết, câu “lần sau nhất định” của phó quan khiến tôi kiêng thịt kiêng cá gần một năm trời.
“Thế mày với anh phó quan đẹp trai tiến triển tới đâu rồi?”
“Chị chọn đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng của mày đó, chỉ là có chút xíu khiếm khuyết thôi.”
Cái “chút xíu khiếm khuyết” đó chính là anh có một bạch nguyệt quang đã chết trong thời loạn chiến.
“Mày còn dám nói.”
“Nhưng không phải anh ta là người đẹp trai nhất, dáng ngon nhất toàn quân sao?”
“Nếu không quá chính trực thì còn có thể làm "trai bao" hạng nhất rồi.”
Nghe cô ấy nói vậy, cổ họng tôi khẽ nghẹn. Người đàn ông tốt thế này, tôi chỉ có thể nhìn mà không được ăn.
Tôi không dám nói thật là Lục Ngạn không hề chạm vào tôi, chỉ bảo rằng mình chí hướng cao xa, muốn đi lập nghiệp kiếm tiền.
Bạn thân nghe xong, mắt lập tức sáng lên:
“Trùng hợp quá, tao có tiền, mày có đầu óc, tao đầu tư – mày làm kinh doanh, tụi mình cùng nhau đi càn quét giang hồ.”
“Cuộc hôn nhân này, nhất định phải ly!”
Có bạn thân tài lực hùng hậu chống lưng, tôi lập tức mạnh mẽ hẳn lên, khí thế hừng hực bước ra khỏi nhà thủ trưởng—ai ngờ lại thấy Lục Ngạn hiếm hoi đứng ngoài chờ tôi.
Tôi mừng rỡ bước nhanh tới.
Bởi trước đó, chúng tôi thậm chí chưa từng ra ngoài cùng nhau một lần.
Ngay cả ngày cưới, anh cũng lấy lý do quân vụ bận rộn mà ở lại doanh trại, để tôi một mình ứng phó, nghi thức kết hôn cơ bản cũng bỏ luôn.
Sau khi cưới, anh càng dồn hết tâm sức vào quân vụ, gần như chẳng nói chuyện với tôi.
Anh luôn đi sớm về muộn, suýt khiến tôi tưởng mình vẫn là một kẻ cô độc.
Thấy tôi bước lại gần, Lục Ngạn lập tức nhấc chân lên xe.
Tôi chỉ bình thản đi theo. Một năm qua thất vọng lên xuống, tôi đã chẳng còn trông mong gì ở anh nữa.
“Gần đây quân khu đang trong thời điểm nhạy cảm, cô đến đây làm gì?”
Nghe câu đó, tôi sững người ngay tại chỗ.
Tôi thật không ngờ lời đầu tiên Lục Ngạn nói với tôi sau nhiều ngày, lại là một câu chất vấn đầy nghi ngờ như vậy.