Sau khi bình loạn, mọi thứ dần khôi phục yên ổn.
“Susu, cậu thật sự không về Kinh Bắc cùng tớ sao?”
“Không đâu.”
Tôi nhìn sang một “ai đó” đang ôm chặt Tuần Tuần, ánh mắt cảnh giác như sợ tôi dắt luôn vợ tương lai của anh ta đi mất.
Tôi khẽ nghiêng người, ghé sát tai bạn thân:
“Nếu sau này hắn dám bắt nạt cậu, lập tức đến Nam tìm tớ. Bạc của cậu đều ở chỗ tớ, yên tâm, đủ cho cậu xài mấy đời.”
Bạn thân đỏ mặt, gật đầu khẽ khàng:
“Tết này tớ đưa Tuần Tuần đến chơi với cậu.”
Nghe vậy tôi cũng gật đầu.
Bạn thân vừa rời đi không bao lâu, Lục Ngạn lái xe đến, trên tay cầm một bó hoa.
“Những lời hôm đó em nói… còn tính không?”
“Lời nào?” Tôi cố ý hỏi lại.
“Huân chương đó… là thứ anh coi trọng nhất.”
Thì ra ngày tuyết rơi hôm ấy, không chỉ mình tôi rung động.
Cả người đàn ông cao lớn, trầm lặng trước mắt này… cũng đã yêu tôi ngay lần đầu nhìn thấy tôi ở bến xe.
Chẳng qua anh không nói ra, chỉ vì nhiệm vụ hiểm nguy, mạng sống khó giữ, không muốn tôi phải lo lắng.
Nhìn ánh mắt dịu dàng ấy, trái tim tôi không giấu nổi sự hân hoan, nhào ngay vào lòng anh.
Một lúc lâu sau khi rời khỏi vòng tay anh, tôi nhìn đôi mắt hơi đỏ của Lục Ngạn, mỉm cười nói:
“Đó mới gọi là bên nhau trọn đời, hiểu chưa?”
Lục Ngạn nhìn tôi, trịnh trọng gật đầu, nâng tay vuốt nhẹ má tôi, giọng nóng hổi:
“Dẫu mai có lấy da ngựa bọc thây, thì tình này đã bén rễ, thề đời đời kiếp kiếp ở bên nàng.”
May thay — cuối cùng không phụ quốc gia, cũng không phụ tình yêu.
【TOÀN VĂN HOÀN】