"Có một số phụ nữ, cứ hễ đụng phải người đàn ông nào là lại ảo tưởng người ta muốn theo đuổi mình."
Tôi vô tình lướt thấy tài khoản Weibo phụ của nữ đồng nghiệp Quan Hạ Hạ.
Trong đó toàn là những lời mỉa mai, xỉa xói tôi đủ điều.
Ngoài ra còn có bức ảnh công khai tình cảm của cô ta với cậu em thực tập sinh Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu là thực tập sinh dưới quyền tôi.
Lúc mới đến, vì ngoại hình nổi bật nên ảnh của cậu ta được truyền tay nhau trong các nhóm chat nhỏ của công ty.
Có người đồn rằng, cậu ta là con trai của chủ tịch tổng công ty.
Cậu ta rất ân cần với tôi.
Chỉ mua bữa sáng cho mình tôi.
Gọi những người khác là chị này chị kia, duy nhất chỉ gọi tôi là "chị ơi".
Nói thế nào cũng không chịu sửa.
"Chị vậy mà lại lớn hơn em tận bốn tuổi sao?" Lúc liên hoan cùng đồng nghiệp, cậu ta luôn chú ý đến tôi, "Em cứ tưởng chị bằng tuổi em cơ đấy, nhìn chị trẻ lắm."
Đồng nghiệp khác hỏi tôi đã từng yêu mấy lần rồi?
Tôi ngẩng đầu định chuyển chủ đề.
Lâm Tiêu bắt được ánh mắt của tôi, cười mờ ám, ngang nhiên nói giữa chốn đông người: "Chị ơi, chị nhìn em làm gì thế?"
Mọi người cười mà không nói gì.
Đặc biệt là Quan Hạ Hạ, vẻ mặt cô ta nhìn tôi mang đậm ý cười cợt, nghiền ngẫm.
Bọn họ coi tôi như khỉ để làm trò tiêu khiển.
Bởi vì trông tôi giống hệt kiểu người không có gia cảnh, cũng chẳng có tiền.
Tôi mặc quần áo mua trên Pin Tịch Tịch, đi làm cũng chẳng thèm mang túi xách.
Trên người không có lấy một món đồ hiệu nào.
Không như Quan Hạ Hạ, cô ta mới mua một chiếc iPhone 14.
Cái túi đựng điện thoại được cô ta bày trên bàn làm việc suốt cả một tuần liền.
Dì lao công hỏi cô ta: "Cái túi rỗng này có vứt đi không cô?"
"Dì đụng vào đồ của cháu làm gì?" Cô ta cau mày thiếu kiên nhẫn.
"Nhưng cô hay uống xong trà sữa mấy ngày cũng chẳng vứt đi, toàn phải để tôi dọn giúp." Dì lao công lầm bầm vài tiếng, quét dọn qua loa rồi bỏ đi.
Cô ta đảo mắt xem thường, nói với các đồng nghiệp khác: "Lần trước dì ta còn hỏi ông chủ, nói con gái dì ta tốt nghiệp trường đại học top đầu 985, xin xem có cơ hội thực tập nào không, đúng là cạn lời."
"Thật hay đùa vậy, thế mà cũng dám mở miệng xin luôn."
"Thật mà, chạy theo hỏi xin những hai lần lận," cô ta vừa cười vừa dặm lại phấn nền, "Cứ làm như chỗ chúng ta ai cũng có thể vào được ấy?"
"Ứng tuyển làm gì cơ?" Một đồng nghiệp khác hùa theo, "Thực tập quét nhà vệ sinh chắc?"
Cả bọn cười ồ lên.
Trước khi tan làm, tôi trang điểm lại một chút.
Quan Hạ Hạ nhìn thấy, lớn tiếng cười nói: "Ây da, Chử Thi của chúng ta dạo này càng ngày càng biết cách làm điệu rồi đấy!"
"Chuẩn bị tan làm sớm thế à." Cô ta pha một cốc cà phê, đi đến trước mặt tôi, nói thẳng trước mặt sếp: "Thích thật đấy, ghen tị với những người được về đúng giờ ghê."
Sếp Tề Cư Nhiên lướt mắt nhìn tôi một cái.
Tề Cư Nhiên nổi tiếng là người lạnh lùng, năng lực xuất chúng.
Trên dưới công ty ít nhiều đều có chút e dè anh.
Đặc biệt là Quan Hạ Hạ.
Những người khác đều vì cô ta là cháu gái của tổng giám đốc công ty con nên mới khách sáo nhường nhịn.
Duy chỉ có Tề Cư Nhiên là cứ việc ra việc.
Trước đây từng vì cô ta mắc sai lầm lớn trong công việc, anh đã giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc mà mắng cô ta phát khóc.
"Ghen tị sao, vậy thì cô đừng đứng đây buôn chuyện uống cà phê nữa," giọng tôi cũng như đang nói đùa, "Lại còn lãng phí điện nước của công ty."
Cô ta không ngờ tôi sẽ bật lại, tay bưng cốc cà phê, nhất thời đứng hình không biết làm sao.
Lúc này, Lâm Tiêu đi tới, đưa tài liệu cho tôi: "Chị ơi, em làm xong rồi."
Cậu ta làm nũng: "Cho em về được chưa?"
"Chậc," Quan Hạ Hạ cười rạng rỡ, "Hai người không phải tính tan làm đi hẹn hò với nhau đấy chứ?"
Nếu không phải đã xem bài đăng công khai trên tài khoản Weibo phụ của cô ta.
Tôi còn tưởng cô ta muốn vun vào cho hai chúng tôi thật.
Thân hình Lâm Tiêu đang hướng về phía tôi, nhưng khóe mắt chân mày lại hướng về phía Quan Hạ Hạ cười mờ ám.
Chỉ là một khoảnh khắc lướt qua.
Quan Hạ Hạ đã bắt được ánh mắt đó, cô ta nũng nịu lườm cậu ta một cái.
Ánh mắt của các đồng nghiệp xung quanh đều đổ dồn vào tôi, nên không ai phát hiện ra màn liếc mắt đưa tình ngắn ngủi của hai người họ.
Hai người này rất tận hưởng cảm giác kích thích của mối tình lén lút này.
Đặc biệt là bọn họ rất thích nhìn dáng vẻ của tôi khi ảo tưởng rằng mình được trai đẹp để ý.
Dùng lời của Quan Hạ Hạ mà nói thì chính là, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Trêu ghẹo vài câu là cắn câu ngay, đồ chưa va vấp sự đời.
Đến giờ, tôi thu dọn đồ đạc ra về.
Tôi vừa mới đi, trong lúc đứng đợi thang máy, cô bé tiếp tân đã gửi tin nhắn Wechat cho tôi.
"Chị Thi ơi, họ lại đang bàn tán về chị đấy."
Ngay sau đó, con bé gửi cho tôi lịch sử trò chuyện trong nhóm chat nhỏ.
Là nhóm chat mà tôi không có mặt.
Do Quan Hạ Hạ lập ra.
"Hôm nay Lâm Tiêu lại mua trà sữa cho Chử Thi kìa."
"Hai người đó không phải là có gian tình thật đấy chứ?"
"Đâu ra, Lâm Tiêu thì nhắm được cô ta ở điểm nào cơ chứ?"
Quan Hạ Hạ gửi một cái bình luận bằng ảnh chế hóng hớt: "Xóa đói giảm nghèo à?"
Trong nhóm ai nấy cười ầm lên, hả hê vô cùng.
"Chị Hạ Hạ, quả không hổ danh là nghệ sĩ ngôn từ."
"Hôm nay sao sếp về sớm thế nhỉ?"
"Đi hẹn hò sao?"
"Với Chử Thi hả? Bọn họ về cùng lúc mà."
Quan Hạ Hạ nhắn: "Mắc cười quá, có khả năng đó sao? Nhìn lại điều kiện của cô ta đi?"
Quả thật là vậy.
Hồi Quan Hạ Hạ mới vào công ty, cô ta từng nhiều lần ra dấu bật đèn xanh với Tề Cư Nhiên.
Đáng tiếc đối phương không thèm đoái hoài.
Cô ta bẽ mặt, thế là bắt đầu lén lút tung tin đồn nhảm về giới tính của anh.
Thang máy đến rồi.
Tôi đi thẳng xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm B1.
Đi được vài bước liền nhìn thấy chiếc BMW MINI màu hồng của Quan Hạ Hạ.
Vô cùng chói mắt.
Lần nào đi làm chạm mặt cô ta đang lái xe tới, cô ta cũng trêu chọc tôi: "Ây da, tôi sống chừng này tuổi rồi mà còn chưa biết đi tàu điện ngầm là như thế nào, thật sự muốn trải nghiệm cảnh chen chúc giờ cao điểm của mọi người thử một lần cho biết."
Nhưng cô ta đâu biết, thực ra tôi cũng chẳng đi tàu điện ngầm đi làm.
Tôi đi bộ tới công ty.
Bởi vì khu Đế Cảnh Loan giá cả đắt đỏ nằm ngay đối diện công ty chính là nhà tôi.
Thực ra, chủ tịch tổng công ty chính là bố tôi.
Tôi mới là người được bố điều xuống công ty con để rèn luyện.
Tôi lướt qua chiếc BMW màu hồng của cô ta, đi thẳng đến trước một chiếc Lamborghini màu đen.
Ngồi vào ghế phụ.
"Chiếc xe bình thường của anh đâu rồi?" Tôi hỏi Tề Cư Nhiên đang ngồi ở ghế lái, "Không phải anh bảo phải sống khiêm tốn một chút sao?"
"Ừ." Anh vốn là người tinh tế, ánh mắt quét qua vai tôi một cái, liền đưa tay chỉnh nhỏ điều hòa trong xe lại, "Hôm nay không giống mọi ngày."