Bị nhốt trong lãnh cung hơn nửa năm, Hoàng hậu đột nhiên hạ chỉ cho chúng ta chuyển đến Đan Hà Cung.
Nghe nói đó từng là cung điện cũ của Ngũ hoàng tử.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Hoàng hậu.
Bà gần bốn mươi tuổi, nhưng lại vô cùng xinh đẹp quý phái.
Ta quỳ trên đất lén nhìn bà, chỉ thấy đầu bà đầy châu ngọc, vô cùng lộng lẫy.
Ta cúi đầu, thấy đôi giày của Hoàng hậu cũng được thêu bằng chỉ vàng, trên đó còn đính những viên ngọc trai to bằng ngón tay cái.
Trời đất ơi, cũng quá giàu có rồi.
Sau này nếu ta về lại Thiên Hương Lâu, kể những chuyện này cho các tỷ muội nghe, chẳng phải sẽ khiến họ ghen tị chết sao.
Hoàng hậu nắm tay Ngũ hoàng tử, thở dài nói: “Haiz, mẹ con đức hạnh có thiếu sót, hà tất phải liên lụy đến con. Ta đã cầu xin Hoàng thượng rất lâu, ngài đã nguôi giận mới thả con ra. Từ nay về sau, con cứ yên tâm ở Đan Hà Cung, mọi việc đã có bản cung làm chủ cho con.”
Ngũ hoàng tử ngây ngô cười, cũng không biết trả lời, lại còn làm nước miếng nhỏ xuống cánh tay Hoàng hậu.
Ta ngẩng đầu lên liền thấy khuôn mặt méo mó của Hoàng hậu, trong lòng vui như mở cờ.
Phía sau có người ho một tiếng nói: “Mẫu hậu, trong phòng ngột ngạt, nhi thần ra ngoài đi dạo.”
Lúc hắn đi, hắn đá ta một cái.
Ta cũng lặng lẽ rời đi.
Ta ra khỏi cửa, tìm kiếm khắp nơi.
Đi ngang qua hòn non bộ, bị người ta đột ngột kéo ra sau hòn non bộ.
Thái tử nhìn thấy ta sợ đến thất sắc, cười lớn: “Nhìn ngươi kìa, giống như con mèo nhỏ làm trộm, sợ cái gì.”
Ta đấm vào ngực hắn, nũng nịu nói: “Nếu để người khác biết, nô gia còn làm người được không!”
Thái tử véo má ta cười nói: “Ngươi đó, ngươi đó, lúc quyến rũ , sao không thấy ngươi sợ.”
Ta giả vờ e thẹn, cúi đầu, thầm đảo mắt một cái.
Cái đồ chó má!
Hôm đó ta chẳng qua là ở lãnh cung buồn chán, ra vườn hoa nhỏ dạo chơi.
Ai ngờ vừa quay đầu, liền thấy Thái tử đang nhìn ta từ xa.
Hắn mặc màu vàng lòe loẹt như vậy, ai mà không biết thân phận của hắn.
Ánh mắt đó, nhìn thẳng tắp, chỉ thiếu điều lột sạch quần áo của ta.
Lúc đó ta vừa ngượng ngùng vừa tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Đồ biến thái! Nhìn ta thêm một cái nữa, ta móc mắt ngươi ra!”
Ta quay người bỏ chạy, cố ý làm rơi khăn tay.
Cứ qua lại như vậy, hắn cứ đến vườn hoa nhỏ đó chờ ta.
Lúc hắn thú nhận mình là Thái tử, ta giả vờ kinh ngạc sợ hãi.
Ta run rẩy nói: “Thái tử điện hạ, nô gia…”
Nói rồi, ta liền khóc.
Thái tử dỗ ta: “Ngoan ngoan, đừng sợ. Sau này chúng ta cứ như vậy mà qua lại.”
Ta không phải kẻ ngốc!
Tất nhiên không để hắn dỗ dành lấy mất thân thể.
Với người đàn ông như Thái tử, phải vừa câu dẫn vừa chọc tức vừa mắng.
Quả nhiên, những ngày ở lãnh cung của ta ngày càng tốt hơn.
Bữa nào cũng có thịt có canh, quần áo nhiều đến mức thay không hết.
Có đau đầu sổ mũi, còn có thái y đến khám cho ta.
Chỉ có tên ngốc kia, ngày này qua ngày khác cứ im lặng.
Trong lòng ta biết, dù hắn có ngốc, e rằng cũng biết ta có đàn ông bên ngoài.
Bây giờ hắn đã chuyển về cung điện cũ, e rằng cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn.
Ta cũng đến lúc phải đoạn tuyệt với hắn.
Thái tử vuốt ve tay ta, gọi ta là tim gan bảo bối.
Hắn phiền muộn nói: “Tây Bắc lại có chiến sự, nếu không phải để lôi kéo lão già Hàn Sùng Huân kia, mẫu hậu ta mới không thả lão Ngũ ra đâu, theo ta thấy, nên để hắn điên dại đến chết trong lãnh cung.”
Hàn Sùng Huân, đệ nhất chiến tướng của Đại Hạ.
Ngay cả một kỹ nữ không biết chữ như ta cũng biết tên của vị anh hùng này.
Thái tử riêng tư không biết đã mắng ông ta bao nhiêu lần.
Ông ta là nghĩa huynh của Tiên Hoàng hậu, cũng coi như là cậu của Ngũ hoàng tử.
Thái tử là một kẻ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi, sau này nếu hắn làm Hoàng đế, Hàn đại tướng quân chắc chắn sẽ gặp họa.
Nếu Hàn đại tướng quân chết, người dân Tây Bắc trong lòng sẽ đau buồn biết bao.
Haiz, nhưng những chuyện đại nghĩa quốc gia này, không phải là chuyện một tiểu nữ tử như ta có thể nghĩ đến.
Bây giờ ta chỉ muốn kiếm thêm chút tiền bạc phòng thân, rồi dỗ dành Thái tử cho ta ra khỏi cung, nuôi ta ở ngoài làm ngoại thất.
Còn Ngũ hoàng tử, ta đã sớm không muốn có dính dáng gì với hắn.
Sau khi qua lại với Thái tử một lúc, ta quay về tẩm điện.
Vừa vào cửa, ta đã giật mình.
Những thứ Thái tử tặng ta, tất cả đều bị phá hỏng!
Những bộ quần áo đó đều bị cắt nát vứt trên đất!
Trang sức đầu tóc càng không nhận ra hình dạng ban đầu!
Ngũ hoàng tử ngồi bên cạnh, một dao chém đứt đầu một con rối gỗ.
Ta ôm lấy những bộ quần áo đó, tim run lên.
Ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của chàng, rồi lại nhìn con rối gỗ bị mất đầu trên đất.
Đó rõ ràng là dung mạo của Thái tử!
Ta tức chết đi được!
Khóc đến đứt ruột gan!
Đau lòng quá.
Ta khóc nói: “Ngươi phát điên cái gì! Ngươi có biết không, ta phải chịu đựng mùi hôi miệng của Thái tử mới dỗ được hắn tặng ta nhiều đồ tốt như vậy!”
Trước đây ta cũng ghen tị với Thái tử phi.
Nhưng sau khi tiếp xúc với Thái tử, ta ngược lại lại đồng cảm với nàng.
Một quý nữ thanh cao như băng ngọc, cao quý như vậy, phu quân lại có mùi hôi miệng, khó chịu biết bao!
Ngũ hoàng tử quỳ xuống bên cạnh ta, ôm chặt ta vào lòng.
Chàng nhẹ nhàng nói: “A Diểu, đừng đi tìm hắn nữa, nàng muốn gì ta cũng cho nàng.”
Chúng ta đã rất lâu rất lâu không ôm nhau như thế này.
Ta khóc càng dữ dội hơn, véo chàng, đánh chàng, cắn chàng.
“Không phải ngươi chê ta thấp hèn sao!”
“Không phải ngươi thấy ta quyến rũ đàn ông là không tốt sao?”
“Tránh xa ta ra! Ta không thèm ngươi đâu!”
Ta càng khóc càng dữ dội, nước mắt như không bao giờ cạn.
Thực ra trong lòng ta cũng đã hiểu.
Những ngày này, ta cố ý xa lánh Ngũ hoàng tử, trong lòng cũng không dễ chịu hơn bao nhiêu.
Ta vốn tưởng chúng ta là đồng minh cùng chung hoạn nạn.
Ta là cỏ dại mọc trên đất, chàng là đất bùn nuôi dưỡng ta.
Nhưng ngẩng đầu lên nhìn, người ta vẫn còn treo cao trên trời!
Chỉ có ta, thấp lè tè chìm trong bụi bặm!
Điều này sao có thể không khiến ta khó chịu?
Ngũ hoàng tử ôm ta, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt ta, “Xin lỗi, A Diểu, ta ghen đến phát điên rồi. Nàng phạt ta đi, ta đều nhận.”
Ta nức nở, không chịu để ý đến chàng.
Chàng ôm ta vào nội điện, không biết sao lại làm loạn trên giường.
Màn che kéo xuống, giọng nói của Ngũ hoàng tử ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có ta nghe thấy.
Nội dung trong lời nói cũng ngày càng không ra thể thống gì.
“A Diểu, đừng khóc nữa, ta làm ngựa cho nàng cưỡi được không?”
“Hay là, nàng túm tóc ta, ta học chó sủa?”
“Đều không thích sao? Vậy ta cho nàng hôn…”
Ta bịt miệng chàng, xấu hổ nói: “Đừng nói nữa! Ta tha thứ cho ngươi là được rồi!”
Lâu rồi không gần gũi, dưới sự phục vụ của Ngũ hoàng tử, thân thể ta mềm như nước.
Ta nhìn đôi mắt xinh đẹp của chàng, tò mò hỏi chàng: “Rốt cuộc ngươi ngốc thật hay giả ngốc?”
Sống chung với chàng hơn nửa năm, ta cũng không nhìn thấu được chàng.
Nói chàng ngốc, nhưng chàng lại thích sạch sẽ, thích đọc sách.
Nói chàng không ngốc, chàng còn chảy nước miếng trước mặt Hoàng hậu!
Ngũ hoàng tử hôn lên môi ta, úp mở nói: “Chỉ làm tên ngốc của một mình A Diểu.”