Giây phút chiếc phanh xe bị cắt đứt, lao thẳng xuống vách núi Vọng Môn, tôi mới biết bản hợp đồng vay nặng lãi ba mươi triệu tệ ép tôi vào chỗ chết lại mang chính dấu vân tay của cô em chồng "băng thanh ngọc khiết".
1.
"Choang!"
Tiếng kính vỡ chát chúa nện thẳng vào màng nhĩ, kéo tôi giật mình tỉnh giấc.
Tôi mở bừng mắt. Trần nhà đính pha lê xảo cẩm thạch lộng lẫy, chiếc đèn chùm Baccarat quen thuộc hắt ánh sáng lạnh lẽo. Tôi đang ở trong phòng khách của căn biệt thự Lục gia tại Thượng Hải.
Tôi sống lại rồi. Trở về đúng cái ngày tăm tối nhất của kiếp trước.
Ngoài cổng sắt, tiếng đập phá dội vào rầm rầm. Tiếng gã giang hồ xăm trổ cầm loa hét lớn:
"Hạ Sơ Tình! Có giỏi mượn tiền sòng bài thì có giỏi vác mặt ra đây! Đừng để các anh phải san bằng cái biệt thự này!"
Không chần chừ một giây, tôi lao ngay lên thư phòng ở tầng hai.
Tôi vặn nhanh mã két sắt, lấy ra tập tài liệu chuyển nhượng 15% cổ phần của Lục thị và bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn tên mình. Kiếp trước, vì tin lời đường mật của Lục Cảnh Thâm, tôi đã để mặc chúng trên bàn, cuối cùng bị mẹ chồng tịch thu, đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ.
Lần này, tôi nhét gọn toàn bộ giấy tờ vào túi xách sát người, khóa chặt lại.
Vừa bước xuống cầu thang, mẹ chồng tôi - bà Lục, đã lao đến với vẻ mặt hầm hầm sát khí.
"Đồ sao chổi nhà cô! Giữa ban ngày ban mặt cô vác cái thứ cặn bã gì về đập nát cổng nhà họ Lục thế hả?"
"Lục Cảnh Thâm đúng là mù mắt mới rước loại đàn bà đê tiện như cô về!"
2.
Cánh cửa gỗ sồi bị đạp tung.
Năm gã đàn ông bặm trợn, mặc vest đen xộc xệch, xông thẳng vào phòng khách. Gã đi đầu có vết sẹo dài từ đuôi mắt xuống tận cằm, rít một hơi xì gà rồi nhả khói trắng xóa.
"Ai là Hạ Sơ Tình?"
Bà Lục run rẩy, nhưng lập tức tóm lấy cánh tay tôi đẩy mạnh lên phía trước: "Là nó! Tiền là nó vay, các người bắt nó đi! Băm vằm gì cũng được, nhà họ Lục chúng tôi không dính dáng!"
Gã sẹo lia ánh mắt nhơ nhuốc đánh giá tôi từ đầu đến chân.
"Ba mươi triệu tệ ở sòng bài Ma Cao. Quá hạn một tuần, tính cả gốc lẫn lãi là ba mươi lăm triệu. Không có tiền, hôm nay tao chặt một bàn tay."
Nghe đến con số ba mươi triệu tệ, bà Lục rú lên như lợn bị chọc tiết.
"Mày vác tiền đi bao nuôi thằng nào hả Sơ Tình? Mày định tước đoạt tài sản của Lục gia à?"
Tôi đứng thẳng lưng, bình thản gạt phắt bàn tay đang bám rịt lấy áo mình của bà Lục, lạnh lùng nhìn gã sẹo: "Tôi không đến Ma Cao, cũng chưa từng vay tiền."
"Định chối à?" Gã sẹo cười khẩy, ném toẹt một tờ giấy nợ lên bàn trà kính. "Tên cô, chữ ký của cô, cả con dấu đỏ chót đây này!"
Tôi liếc nhìn tờ giấy nợ. Kiếp trước, tôi đã hoảng loạn gào khóc khi thấy nét chữ giống hệt mình. Nhưng kiếp này, mọi thứ thật nực cười. Lục Mạn - cô em chồng quý hóa của tôi, đúng là một kẻ xảo quyệt.
3.
"Các anh làm ăn lớn mà không biết nhìn người à?" Tôi nhếch môi, chậm rãi nhặt tờ giấy lên.
"Thứ nhất, nét chữ này đúng là bắt chước rất giống tôi. Nhưng hãy nhìn kỹ con dấu vân tay này đi. Mực in màu hồng phấn có nhũ dạ quang, loại mực này là hàng limited của hãng Dior, giá trên chợ đen không dưới mười ngàn tệ một lọ. Tôi là giám đốc sáng tạo, không bao giờ dùng thứ màu sến súa này."
Mặt gã sẹo hơi biến sắc, nhưng vẫn cố cứng cỏi: "Thế thì sao? Đâu chứng minh được người vay không phải là cô?"
"Thế thì..." Tôi bước lên một bước, gõ gõ ngón tay xuống bàn trà. "Người phụ nữ đến vay tiền các anh, có phải luôn xịt nước hoa mùi hoa hồng đen, tay xách túi Hermes bạch tạng, và trên cổ tay trái có xăm một hình con bướm nhỏ không?"
Hai gã đàn em phía sau giật mình, thì thầm vào tai gã sẹo: "Đại ca... đúng là con ả đó. Hương nước hoa nồng nặc, hình xăm bướm ở cổ tay, hôm đó em còn trêu nó."
Bà Lục đứng bên cạnh bắt đầu lảo đảo. Nước hoa hoa hồng đen, túi bạch tạng, hình xăm con bướm. Đó chính xác là Lục Mạn.
"Mày... mày nói láo!" Bà Lục lắp bắp. "Mạn Mạn nhà tao đang đi du lịch ở châu Âu!"
"Du lịch châu Âu?" Tôi bật cười lớn. "Mẹ à, gọi thử xem con gái cưng của mẹ có bắt máy không? Hay cô ta đang trốn chui trốn lủi ở cái casino ngầm nào đó dưới tầng hầm khách sạn Đế Vương?"
Gã sẹo lập tức hiểu ra vấn đề. Hắn nghiến răng kèn kẹt, ném điếu xì gà xuống thảm len đắt tiền, dùng mũi giày di nát.
"Lục gia chúng mày dám chơi tao à? Gọi con ranh Lục Mạn về đây! Trong vòng hai tiếng nữa không thấy người và tiền, tao thiêu rụi cái nhà này!"
Bà Lục mềm nhũn người, ngã quỵ xuống sô pha.
Tôi quay gót, kéo vali đồ đã chuẩn bị sẵn từ trong góc khuất đi thẳng ra cửa. Cuộc chiến này, Lục gia cứ từ từ mà tận hưởng. Kịch hay vẫn còn ở phía trước.