Trông thấy căn phòng quen thuộc, tôi thấu hiểu ngay lập tức, bản thân lại trùng sinh rồi.
Nhưng cũng may là, lần trùng sinh này không phải trải qua cảm giác đau đớn thấu xương như những lần trước.
Rút kinh nghiệm sâu sắc từ kiếp trước, chuyện quan trọng nhất tôi cần làm sau khi sống lại chính là gia cố cấu trúc cho toàn bộ căn nhà.
Nhét đủ các thể loại vách thép kiên cố vượt ngoài mức chịu tải của căn hộ.
Còn đi dạo quanh chợ kim khí vác thêm chốt chặn cửa cùng hai mươi mấy cái ổ khóa.
Chỉ chờ tận thế buông xuống, tôi sẽ đi khóa hết đống cửa thoát hiểm của hành lang mấy tầng bên dưới, để xem chúng làm sao có thể mò lên đây dễ dàng như thế được.
Thực ra, tôi cũng từng suy tính đến việc xây dựng nhà trú ẩn ở một địa điểm khác.
Nào là căn biệt thự độc lập giữa trung tâm thành phố, một khu nhà nông thôn yên tĩnh hẻo lánh, thậm chí còn đào một cái hầm ở nơi thâm sơn cùng cốc.
Nhưng bất kể là tôi có trốn đi đâu đi chăng nữa, dẫu cho là ra nước ngoài, hễ tận thế đến, tôi sẽ phải trùng sinh lập tức.
Vô số lần thực nghiệm đã giúp tôi đúc kết được một điều.
Rằng tôi chỉ có thể trú ngụ tại căn nhà hiện tại này.
Một khi rời tới nơi khác, dù vẫn nằm trong khu vực chung cư này đi chăng nữa, khi mạt thế buông xuống, tôi cũng sẽ mất mạng lập tức.
Chuyện tiến hành gia cố toàn bộ cấu trúc phòng ốc tốn nhiều thời gian, hơn nữa cũng tiêu pha lãng phí tiền bạc hơn đổi một chiếc cửa chống nổ, kính cường lực nhiều.
Lòng tôi tự nhủ dù sao tận thế cũng đến rồi, nợ nần thì đâu cần phải trả lại.
Tôi cứ thế thẳng tay quẹt thẻ một đống app vay tiền qua mạng, đem căn nhà cầm cố vay của ngân hàng vài trăm ngàn.
Treo thưởng với mức giá cao gấp ba lần thị trường, đội ngũ thợ thuyền đã làm việc tăng ca trắng đêm, cuối cùng sau năm ngày cũng hoàn tất thao tác gia cố căn phòng.
Lắp ráp xong toàn bộ cửa chống nổ và cửa sổ chống đạn.
Mấy ngày còn lại, tôi tiếp tục bám theo bản kế hoạch từ trước, tích trữ hàng loạt nước uống cùng với thức ăn.
Tận thế ập tới, tôi lập tức lao nhanh xuống lầu, khóa sạch đống cửa thoát hiểm ở mấy tầng bên dưới, nhét thêm các chốt chặn cửa.
Nhất là đối với cánh cửa an toàn tầng hai mươi, tôi đã bấm thẳng tay tám ổ khóa chốt chặt.
Kể cả đám người kia có vác theo công cụ, muốn cạy tung mớ ổ khóa này cũng sẽ phải tốn một khoảng thời gian dài vô cùng.
Tới lúc đó tôi chắc chắn có thể ung dung lấy flycam dụ bầy thây ma tìm đến, dọn dẹp sạch sẽ bọn chúng.
Hai mẹ con hại tôi chết ở kiếp thứ hai lại bắt đầu bày trò giả vờ đáng thương trên nhóm, lừa gạt lấy lòng đồng cảm của kẻ khác, lần này tôi lười quan tâm đến chúng.
Còn về gã đàn ông chơi flycam.
Suốt ngày cứ thả cái thứ rác rưởi bay vòng vòng vo ve quanh quẩn như mấy con ruồi bọ khiến người ta chán ghét đến cùng cực.
Sợ hắn phát hiện ra những bí mật xung quanh mình nhờ flycam, tôi bèn xài lại chiêu cũ của kiếp trước tiễn gã chầu diêm vương.
Tương tự như kiếp thứ nhất.
Vào ngày thứ hai mươi sáu sau khi tận thế bùng nổ, chung cư mất điện, vài hôm sau, toán cướp bóc đó lại tới thăm hỏi khu tôi sống.
Ngay lúc bọn chúng lẻn vào bên trong tòa nhà, bóng dáng quen thuộc đã hiện rõ rành rành trên màn hình theo dõi.
"Cửa cầu thang bị khóa rồi, đại ca, bên trong chắc chắn có người"
Tên đàn em của tên trọc thốt lên những câu nói rập khuôn y đúc so với kiếp thứ nhất.
"Tao đã bảo rồi mà, một số kẻ sống sót cứ thích chui rúc ở tầng thượng, mày có mang theo đồ nghề không, mau chóng cạy ra cho tao."
Lời tên trọc vừa thốt ra, vài tên đàn em lập tức khua chân múa tay xách đồ nghề làm việc.
Có điều, bọn chúng sẽ nhanh chóng ngộ ra chân lý, mấy cánh cửa thoát hiểm này khó gặm hơn nhiều so với bọn chúng hằng mong đợi.
Đám người luân phiên đổi chỗ cho nhau, ròng rã cày cuốc hết hai tiếng đồng hồ, mới miễn cưỡng cạy bung được cánh cửa tầng mười sáu.
Nhưng rồi lại bị cánh cửa thoát hiểm tầng mười bảy chặn đứng lối đi.
Chứng kiến ánh nắng mặt trời bên ngoài dần lụi tàn.
Thính giác của bầy thây ma về đêm sắc bén gấp ba lần ban ngày, cả đám e dè sợ hãi âm thanh phá cửa thô bạo sẽ lôi kéo đám thây ma tới.
Bọn chúng đành phải nuốt cục tức ngược vào bụng, cạy cửa một căn hộ gần đó vào trong trú ngụ, chờ tới hừng sáng ngày hôm sau mới thực hiện tiếp kế hoạch của mình.
Nhìn mớ chướng ngại vật lập ra từ trước cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Nhân lúc bọn chúng đang say giấc nồng.
Tôi lẳng lặng bò xuống lầu, khóa chặt lại cánh cửa thoát hiểm mà nhóm người này khó khăn lắm mới phá tung.
Lại đặt thêm chốt chặn cửa.
Xong xuôi còn chèn thêm vô số vòng dây xích quấn chặt quanh ổ khóa và tay nắm cửa.