Tôi và Tưởng Tư Hành đã kết hôn bí mật được năm năm.
1,226 từ
Chiếc nhẫn cưới giấu kín suốt năm năm đột nhiên trở nên nực cười tột độ vào khoảnh khắc tôi nghe tin sếp tổng của mình vừa đón quý tử đầu lòng.
Tôi và Tưởng Tư Hành đã kết hôn bí mật được năm năm.
Trong giới kinh doanh Bắc Kinh, anh ta là Tưởng tổng của Tập đoàn Tưởng thị – lạnh lùng, quyết đoán và là người đàn ông hoàng kim độc thân trong mắt truyền thông. Còn tôi là Lộ Miên, Giám đốc Quan hệ Công chúng đắc lực nhất của anh ta, và cũng là mẹ của Hạ Hạ – cô con gái bốn tuổi kết tinh từ cuộc hôn nhân không thể đưa ra ánh sáng của chúng tôi.
Đêm nay là dạ tiệc cuối năm của Tưởng thị. Tưởng Tư Hành vắng mặt, lý do đưa ra là chuyến công tác đột xuất tại Thượng Hải để đàm phán một dự án lớn.
Tôi đứng ở góc sảnh tiệc, tay khẽ xoay ly sâm banh thì Tiểu Lâm – trợ lý mới chuyển đến từ ban thư ký tổng giám đốc – hào hứng chạy tới, đuôi mắt không giấu nổi vẻ bát quái:
"Giám đốc Lộ, chị là cánh tay phải của Tưởng tổng, chắc chị biết chuyện vui này rồi đúng không? Sếp nhà mình giấu kỹ thật đấy!"
Tôi nhấp một ngụm rượu, hờ hững mỉm cười: "Chuyện vui gì cơ?"
Tiểu Lâm hạ thấp giọng, rướn người về phía tôi: "Phu nhân của Tưởng tổng vừa sinh hạ một tiểu thiếu gia vào rạng sáng nay tại bệnh viện tư nhân Minh Đức! Ban nãy em mang tài liệu khẩn đến viện cho sếp, chính mắt em thấy Tưởng tổng đang bế đứa bé, ánh mắt dịu dàng lắm chị ạ. Nghe nói phu nhân là mối tình đầu của ngài ấy, ốm yếu nhiều năm nay mới có được mụn con này..."
Bàn tay đang giữ ly sâm banh của tôi siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.
Phu nhân? Tiểu thiếu gia? Mối tình đầu?
Tiếng nhạc giao hưởng du dương trong sảnh tiệc bỗng chốc trở thành thứ âm thanh ù ù đặc quánh rót vào tai tôi. Tôi ngước mắt lên nhìn cô trợ lý, buột miệng lẩm bẩm trong vô thức:
"Nhưng tôi... rõ ràng sinh con gái cơ mà."
Nụ cười hóng hớt của Tiểu Lâm lập tức đông cứng lại. Cô ấy lúng túng lùi lại nửa bước: "Giám đốc Lộ... chị nói đùa gì vậy?"
Tôi không đáp, dứt khoát đặt mạnh ly rượu xuống bàn kính tạo ra một tiếng cạch chói tai, vớ lấy chiếc áo khoác lông trên ghế rồi sải bước thẳng ra cửa.
Tôi không gọi điện chất vấn. Cú sốc qua đi, thứ còn lại trong tôi chỉ là sự tỉnh táo đến tàn nhẫn của một Giám đốc PR đã dập vô số vụ khủng hoảng truyền thông. Chỉ có điều, lần này, cuộc khủng hoảng nằm ngay trong chính cuộc đời tôi.
Ba mươi phút sau, tôi đứng trước cửa phòng bệnh VIP số 01 của bệnh viện Minh Đức.
Qua ô kính trên cửa, tôi nhìn thấy người chồng đang "công tác ở Thượng Hải" của mình. Tưởng Tư Hành mặc chiếc áo sơ mi trắng hơi nhăn, bế một sinh linh bé nhỏ bọc trong tã lụa. Nằm trên giường bệnh là Cố Tinh Tinh – đóa bạch nguyệt quang từng xuất hiện trong bức ảnh cũ kẹp giữa cuốn sách của anh ta nhiều năm trước.
Tôi đẩy mạnh cửa bước vào. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên từng nhịp sắc lạnh.
Tưởng Tư Hành ngẩng phắt lên. Khoảnh khắc chạm ánh mắt tôi, nét dịu dàng trên mặt anh ta vỡ nát, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.
"Lộ Miên? Sao em..." Anh ta lắp bắp, phản xạ ôm chặt đứa bé hơn, ánh mắt lảng tránh.
Cố Tinh Tinh nhíu mày, giọng mỏng manh như sợi bún: "Tư Hành, vị này là..."
"Tôi là cấp dưới của anh ấy." Tôi bước tới chân giường, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng. Ánh mắt tôi găm thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Tưởng Tư Hành: "Và cũng là người vợ hợp pháp trên giấy tờ suốt năm năm qua của anh ấy."
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng bíp của máy đo nhịp tim dường như cũng ngừng lại. Cố Tinh Tinh trừng mắt, thở dốc rồi ôm lấy ngực.
"Lộ Miên! Em điên rồi sao?" Tưởng Tư Hành gầm lên, giọng đè nén để không làm đứa bé khóc, nhưng sự tức giận đã không che giấu nổi sự chột dạ. "Ra ngoài ngay! Tinh Tinh vừa sinh xong, sức khỏe cô ấy rất yếu, có chuyện gì chúng ta về nhà nói!"
"Về nhà? Cái nhà có cô con gái bốn tuổi đang đợi bố nó đi công tác Thượng Hải về ấy hả?"
Tôi ném thẳng chiếc túi xách hàng hiệu xuống ghế sofa, lôi từ bên trong ra tập hồ sơ pháp lý mà tôi luôn mang theo để xử lý công việc, rút ra một tờ giấy trắng.
"Tưởng Tư Hành, anh sợ cô ta lên cơn đau tim, vậy anh có sợ tôi báo cảnh sát tội trọng hôn không? Một bên giấu giếm vợ con để đóng vai người chồng mẫu mực, một bên túc trực tại viện chăm sóc tình cũ sinh quý tử. Anh diễn giỏi đến mức tôi nghĩ Tưởng thị nên mở thêm một công ty giải trí cho riêng anh đấy."
Tưởng Tư Hành giao đứa bé cho nữ y tá đang đứng nép trong góc, sải bước tới định nắm lấy tay tôi: "Miên Miên, nghe anh nói. Tinh Tinh vô sinh, đứa bé này là thụ tinh nhân tạo... Cô ấy chỉ muốn có một đứa con làm chỗ dựa trước khi phẫu thuật khối u. Anh thề, anh chưa từng chạm vào cô ấy, anh chỉ cho cô ấy danh phận..."
"Vậy nên anh đem danh dự của tôi, đem cuộc hôn nhân của chúng ta ra làm từ thiện?" Tôi hất văng tay anh ta ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Anh không chạm vào cô ta, nhưng anh để cô ta mang họ Tưởng, gọi anh là chồng, gọi con anh là cha?"
Tôi rút điện thoại, bấm gửi một tệp tin.
"Ngày mai lúc 8 giờ sáng, thỏa thuận ly hôn sẽ nằm trên bàn làm việc của anh. Toàn bộ cổ phần đứng tên tôi tại Tưởng thị, quyền nuôi Hạ Hạ, tôi lấy hết. Nếu anh dám giành giật..." Tôi liếc nhìn Cố Tinh Tinh đang khóc lóc thảm thiết trên giường, "...tôi sẽ cho cả giới truyền thông Bắc Kinh biết, vị Tưởng tổng thâm tình này thực chất là một gã tồi tệ đến mức nào."
Không đợi anh ta thốt lên lời nào nữa, tôi quay lưng bước đi.
Cánh cửa phòng VIP đóng sầm lại, nhốt toàn bộ sự dối trá và giả tạo ở phía sau. Gió lạnh của đêm đông Bắc Kinh tạt vào mặt, nhưng kỳ lạ thay, tôi chưa bao giờ thấy mình tự do và tỉnh táo đến thế.