Ngày Tống Kiều hắt trọn ly vang đỏ lên chiếc váy dạ hội của tôi, Cố Tần Dã chỉ lạnh nhạt rít một hơi thuốc, ném tờ chi phiếu viện phí của em trai tôi xuống sàn nhà và ra lệnh: "Quỳ xuống lau sạch giày cho cô ấy, tờ chi phiếu này sẽ là của em."
Tại phòng VIP của hội sở Đế Hào xa hoa bậc nhất Bắc Kinh, tiếng nhạc xập xình bỗng chốc im bặt.
Mọi ánh mắt khinh miệt, giễu cợt trong giới thượng lưu đều đổ dồn về phía tôi.
Tống Kiều ngả ngớn tựa vào vòm ngực rắn rỏi của Cố Tần Dã, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc thắng.
Cô ta đưa bàn tay được cắt tỉa cầu kỳ vuốt ve vạt áo sơ mi của anh ta, nũng nịu nói.
"Tần Dã, cô ta làm bẩn đôi giày Christian Louboutin phiên bản giới hạn mà anh vừa tặng em rồi."
"Hay là để cô ta liếm sạch nó đi, coi như chuộc lỗi nhé?"
Cố Tần Dã không đáp, anh ta khẽ rũ mắt, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn pha lê.
Tầm mắt sắc lạnh của anh ta xuyên qua làn khói mỏng, ghim chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt của tôi.
Anh ta đang chờ đợi sự phản kháng, chờ đợi những giọt nước mắt uất ức như trước kia của tôi.
Nhưng tôi chỉ bình thản rũ bỏ những giọt rượu vang đang nhỏ tỏng tỏng trên gấu váy.
Tôi chậm rãi bước tới, gập hai đầu gối, quỳ rạp xuống nền thảm nhung lạnh lẽo trước mặt bọn họ.
Rút một tờ khăn giấy, tôi cúi đầu, cẩn thận lau đi vết rượu vang đỏ thẫm trên mũi giày của Tống Kiều.
Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu và những lời xì xầm to nhỏ.
"Đại tiểu thư nhà họ Diệp kiêu ngạo ngày nào, giờ ngoan ngoãn như một con c/hó vậy."
"Vì tiền cứu em trai bị bệnh tim, cô ta chẳng từ thủ đoạn nào đâu, lòng tự trọng bán rẻ bèo."
Bàn tay đang cầm ly rượu của Cố Tần Dã bỗng khựng lại, các khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt.
Anh ta nhìn bộ dạng ngoan ngoãn đến hèn mọn của tôi, đáy mắt xẹt qua một tia bực dọc không rõ tên.
Nửa năm trước, khi phát hiện ra vết son môi của Tống Kiều trên áo anh ta, tôi đã phát điên mà đập nát phòng khách.
Ngay ngày hôm sau, bệnh viện trực thuộc tập đoàn họ Cố gửi thông báo ngừng cung cấp thuốc chống đào thải và đe dọa rút máy thở của em trai tôi.
Đêm đông tuyết rơi dày đặc ở Bắc Kinh, tôi đã đứng trước cổng biệt thự nhà họ Cố suốt chín tiếng đồng hồ.
Lúc ngã gục xuống lớp tuyết lạnh buốt, Cố Tần Dã mới chậm rãi bước ra, bung một chiếc ô đen che trên đỉnh đầu tôi.
Anh ta dùng mũi giày da đắt tiền hất cằm tôi lên, giọng nói tàn nhẫn như mũi dao rạch nát tim tôi.
"Diệp Sơ Hạ, mạng của em trai cô là do tôi nắm giữ."
"Tôi cho phép cô khóc, cô mới được khóc."
"Tôi bắt cô ngoan, cô nhất định phải cúi đầu."
Kể từ đêm đó, Diệp Sơ Hạ kiêu hãnh đã chớt, chỉ còn lại một cái xác không hồn sống vì nhịp đập nhân tạo của đứa em trai.
"Lau sạch rồi."
Giọng nói khô khốc của tôi kéo mọi người về hiện tại.
Tôi từ từ đứng lên, không nhìn Tống Kiều lấy một cái, chỉ cúi nhặt tờ chi phiếu trên mặt đất.
"Cảm ơn Cố tổng."
Tôi cẩn thận nhét tờ chi phiếu vào túi xách, mỉm cười chuẩn mực như một người máy.
"Nếu không còn việc gì nữa, em xin phép về trước để vào viện thăm Tiểu An."
Sắc mặt Cố Tần Dã nháy mắt trầm xuống như nước đóng băng.
Anh ta đột ngột hất tay Tống Kiều ra, đứng phắt dậy, bước những bước dài tới bóp chặt lấy cằm tôi.
"Diệp Sơ Hạ, em đang diễn cái trò gì vậy hả?"
"Nhìn thấy cô ấy ngồi trong lòng tôi, em không có cảm giác gì sao?"
Tôi chớp mắt, khóe môi vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt không đổi.
"Cố tổng muốn em có cảm giác gì?"
"Chỉ cần ngài chuyển đủ viện phí hàng tháng, ngài muốn ở bên ai, lên giường với ai, em tuyệt đối sẽ mỉm cười đóng cửa giúp ngài."
"Bởi vì nếu không có tiền của ngài, em trai em sẽ chớt."
Cố Tần Dã nghiến răng trừng mắt nhìn tôi, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
"Được, tốt lắm."
Anh ta bật cười gằn từng tiếng, đột nhiên lôi từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung đỏ.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh có mặt hình giọt nước.
Đó là sợi dây chuyền mẹ tôi để lại, kỉ vật duy nhất tôi đã phải cầm cố cho anh ta để đổi lấy cuộc phẫu thuật đầu tiên cho em trai.
"Tống Kiều nói thích sợi dây này."
Cố Tần Dã giơ sợi dây chuyền lên ngang tầm mắt tôi, giọng nói mang theo sự đe dọa tàn độc.
"Tối nay Tống Kiều sẽ bay sang Pháp dự tuần lễ thời trang."
"Em đi theo xách đồ, làm trợ lý hầu hạ cô ấy."
"Chỉ cần cô ấy vui vẻ trở về, sợi dây này sẽ trả lại cho em, đồng thời quỹ thuốc của Diệp An sẽ được đảm bảo trong một năm tới."
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, rỉ máu từng cơn đau đớn.
Tống Kiều đứng phía sau che miệng cười rạng rỡ, ánh mắt đầy sự đắc ý và khiêu khích.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền giọt nước, hít một hơi thật sâu để đè nén cơn run rẩy nơi đầu ngón tay.
"Được."
Tôi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Tần Dã, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng nhưng dứt khoát.
"Em sẽ đi."
"Chỉ hy vọng Cố tổng nói lời giữ lời, ngàn vạn lần đừng giớt chớt chút hy vọng sống cuối cùng của em trai em."
Nói xong, tôi dứt khoát quay người bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn vẻ mặt cứng đờ và ánh mắt hoảng hốt thoáng qua của Cố Tần Dã.
Bóng tối của hành lang hội sở nuốt trọn lấy tôi, bỏ lại sau lưng thứ tình yêu mục nát đã thối rữa từ lâu.