“Chị ơi, chị đoán xem bố mẹ biết chị cắt tóc em xong, sẽ như thế nào?”
Vừa mở mắt, tôi đã thấy một cô gái cười vặn vẹo đang dùng kéo cắt tóc dài của chính mình.
Thấy tôi thờ ơ, cô ta lại túm lấy tay tôi tự tát vào mặt mình hai cái thật mạnh.
“Sao thế? Sợ rồi à? Kịch hay còn ở phía sau cơ.”
Dứt lời, cô ta nắm lấy tay nắm cửa phía sau rồi hoảng loạn chạy ra ngoài.
Để lại tôi một mình trong nhà vệ sinh đầy hỗn loạn.
Đánh tôi? Cô ta là ai chứ?
Có bệnh à?
Phong cách thay đổi cái rụp, cô gái vừa mới hống hách trước mặt tôi giây trước, giây sau đã biến thành đóa hoa trắng yếu đuối lao vào lòng một người đàn ông trung niên, bắt đầu nức nở.
“Chị ơi, em sai rồi, em thực sự biết sai rồi. Em không nên chiếm đoạt tình yêu của bố mẹ, không nên mặt dày ở lại trong nhà khi chị đã trở về. Nhưng dù em có ngàn vạn lần sai, chị cũng không nên trút giận lên tóc của em, bố nói con gái thì nên để tóc dài mà.”
Tôi nói thật là trùng hợp ghê.
Cửa vừa mở, liền đụng ngay vào họng súng.
Kèm theo cái nhíu mày chặt của người đàn ông, tiếng nức nở của cô gái càng thêm nặng nề.
“Là em... Chị nói đúng, em không có tóc dài, con chim tu hú chiếm tổ là em cũng không nên để tóc dài. Nhưng mà bố thích em như vậy, mẹ cũng nói em để tóc dài rất đẹp, em chỉ là không muốn làm họ thất vọng, nếu như thế cũng là sai, vậy em đi là được rồi.”
Hay hay hay.
Đúng là một màn biểu diễn nhẹ nhàng vui vẻ.
Người đàn ông trung niên che chở cô gái ra sau lưng, nhìn tôi phẫn nộ quát: “Lâm Nghiên! Mày lại phát điên cái gì vậy? Tóc đối với con gái quan trọng như thế nào, mày không biết sao? Mày cho dù có không hài lòng với Tiểu Đường, cũng không nên cắt tóc của nó! Mày quả thực quá vô giáo dục rồi!”
Lâm Nghiên?
Tiểu Đường? Mạnh Đường?
Từ từ, đây không phải là tên nữ phụ và nữ chính trong cuốn tiểu thuyết tôi đang theo dõi gần đây sao?
Cho nên... tôi đây là xuyên sách rồi?
Chú ý nhìn! Người đàn ông mắt mù trước mắt này chính là ông bố ngu ngốc trong sách.
Mà cô ả Tiểu Đường đang đứng sau lưng ông ta lúc này chính là nữ phụ Mạnh Đường trong sách.
Một thiên kim giả mà tâm địa còn nhiều lỗ hơn cả than tổ ong.
Lúc tôi đang sắp xếp lại cốt truyện, bố Mạnh Đại Bằng đột nhiên giơ tay tát mạnh tôi một cái.
Kéo cánh tay tôi cưỡng ép ấn tôi trước mặt Mạnh Đường, bắt tôi xin lỗi.
Tôi ngây người.
Lúc giơ tay định đánh trả lại, phía sau vang lên giọng nói của mẹ nữ chính.
“Có chuyện gì vậy? Sáng sớm tinh mơ đã ồn ào! Cái nhà này không thể yên tĩnh một ngày được sao?”
Mẹ Ôn Nam Thu đi từ tầng hai xuống, nhìn tôi một cái rồi giọng điệu cực kỳ khó chịu.
“Kể từ khi Lâm Nghiên trở về, cái nhà này chưa có ngày nào được yên ổn.”
Không phải nói mẹ nữ chính tam quan còn thẳng hơn ngũ quan của tôi sao?
Sao bây giờ nhìn lại không phải như vậy, chẳng lẽ tôi đến rồi nên cốt truyện và nhân quả cũng thay đổi theo?
Không đúng, tôi là người hèn hạ gì sao?
Phải chỉnh cho chết đi sống lại, để tất cả mọi người nhắm vào tôi một mình sao?
Tay tôi đang giơ lên khựng lại, bây giờ ra tay không phải lúc.
1v3 tôi không có ưu thế.
Lúc này Mạnh Đường nấp sau lưng bố thấy vậy, khóe miệng không kìm được sự trộm vui, chờ xem kịch hay của tôi.
Cô ta khóe mắt còn vương một giọt nước mắt chực rơi, bộ dạng rụt rè bị bắt nạt: “Nhìn tóc rơi đầy dưới sàn nhà vệ sinh, bắt đầu bịa đặt.”
“Mẹ, con không trách chị cắt tóc con, cũng không trách chị thực hiện hành vi bắt nạt con. Tất cả những điều này đều là do con chiếm vị trí của chị, là điều con đáng phải nhận. Mẹ, xin mẹ cũng đừng trách chị.”
Mẹ kiếp! Tôi nhịn không nổi nữa rồi!
Tay tôi vừa hạ xuống lại giơ lên lần nữa, mẹ lại mở miệng rồi.
Khác với suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn bảo mẫu Trương dì bên cạnh nói: “Đi gom cái kéo trên bồn rửa mặt lại, đem đi kiểm tra vân tay. Lâm Nghiên và Mạnh Đường đều là con gái tôi, tôi sẽ không thiên vị bất kỳ ai, đương nhiên cũng sẽ không oan uổng bất kỳ ai.”
Wao! Mẹ, mẹ ngầu quá!
Tôi thừa nhận vừa nãy tôi nói chuyện hơi lớn tiếng.