Lúc tan học, tôi bị Giang Lực chặn lại ở cửa lớp một lần nữa.
Tôi giống như trước kia muốn giả vờ không nhìn thấy đi qua bên cạnh hắn.
Nhưng Giang Lực kéo tôi lại.
Tôi vội vàng đẩy hắn ra, kéo giãn khoảng cách với hắn.
Tôi nói: “Giang Lực, chúng ta không thể như vậy, mặc dù tôi đã động lòng với cậu, nhưng cậu rốt cuộc là của em gái. Chúng ta như vậy là không hợp quy tắc. Cũng xin cậu tự trọng!”
Giang Lực vốn dĩ vì lần thi đấu đó đã có hảo cảm với tôi, lại thêm tôi không ngừng lạt mềm buộc chặt đã gieo xuống trong lòng hắn một hạt giống mông lung, bây giờ hạt giống dưới các yếu tố bên ngoài thúc giục nảy mầm rồi.
Ánh mắt Giang Lực nhìn tôi so với lúc ở trên bục nhận giải càng chân thật hơn một chút.
Giang Lực cụp mắt xuống, vẻ mặt dịu dàng: “Không phải đâu, Mạnh Đường cô ấy đã không còn là cô gái piano thuần khiết nữa, tôi đối với cô ấy trước giờ đều không có thích, tôi từng chỉ là thưởng thức tài hoa của cô ấy thôi. Tôi đối với em mới là chân chân thực thực, Tiểu Nghiên, em cho tôi một cơ hội đi! Để tôi đến bảo vệ em.”
Hay hay hay.
Lại bắt đầu lời nói dâm loạn.
Đúng lúc Mạnh Đường từ bên cạnh đi ra, nhìn thấy tôi và Giang Lực đứng cùng nhau biểu cảm trên mặt trong nháy mắt cứng đờ.
Nhìn cô ta khó chịu, tôi liền sướng rồi.
Thế là tôi cười với Giang Lực, cố ý kẹp giọng ngọt ngào nói: “Đã như vậy, anh Giang Lực nhất định phải đến xem cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc nhất của em nhé. Đến lúc đó em nhất định sẽ hát cho anh nghe một bài hát chỉ thuộc về anh.”
Giang Lực vẻ mặt cảm động, chút nào không chú ý tới Mạnh Đường bên cạnh tức đến vặn vẹo, xoay người đi luôn.
Bóng lưng đều là hưng phấn như thế.
Tôi vừa xoay người liền thu lại nụ cười trên mặt, muốn nôn.
Trên cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc nhất, tôi đặc biệt chọn một bài tình ca.
Hát khiến Giang Lực cảm động rơi nước mắt.
Hậu trường, hắn ôm hoa đến gặp tôi.
Không kìm được muốn tỏ tình với tôi.
Tôi giơ tay chặn miệng hắn, vẻ mặt thất vọng nói: “Giang Lực, thật ra em đều biết, mục đích anh tiếp cận em em đều biết. Anh là vì em gái mới tiếp cận em đúng không?”
Giang Lực vội vàng phủ nhận.
Tôi vùi đầu giả bộ tự giễu, tôi nói: “Giang Lực, anh khoan hãy phủ nhận. Anh nghe đoạn ghi âm này đi.”
Tôi mở điện thoại phát đoạn đối thoại hôm đó của hai người bọn họ trong phòng piano ra.
Mặt Giang Lực trong nháy mắt cứng đờ.
Hắn mất giọng một lúc lâu mới mở miệng: “Không phải đâu, em nghe anh giải thích. Tiểu Nghiên, không phải như em nghĩ đâu.”
Tôi thở dài bất lực nói: “Anh cái gì cũng không cần nói nữa, em vốn dĩ là người đến sau, em gái mới là người đầu tiên xông vào trái tim anh.”
Nói xong, tôi ngẩng mặt 45 độ nhìn trần nhà, để lại một giọt nước mắt đúng lúc.
Giang Lực lúc này đầy mặt áy náy và xin lỗi.
Rất tốt giữ vững nhé.
Cộng thêm sự gia trì của khúc nhạc tuyệt vời vừa rồi, Giang Lực - một kẻ si mê âm nhạc, lúc này chắc chắn yêu tôi đến phát điên rồi đi.
Tôi nhân cơ hội ghé sát hắn, tôi kiễng chân ghé vào tai hắn, khoảng cách gần đến mức sắp hôn lên má hắn, vành tai Giang Lực đỏ bừng.
Tôi nói nhỏ: “Nhưng mà Giang Lực anh biết không, em thực sự rất thích anh. Nhưng anh lại muốn vì em gái hại em, mặc dù không biết mưu kế trong miệng các người là gì, nhưng mỗi tối chỉ cần nghĩ đến người em thích cùng em gái em toan tính hại em, trái tim em giống như bị kim châm vậy, khó chịu, vô cùng khó chịu.”
Sự xin lỗi trên mặt Giang Lực càng nặng thêm.
Hắn nâng mặt tôi, hốc mắt ửng đỏ, trong giọng nói đầy vẻ áy náy.
“Tiểu Nghiên, anh nói cho em biết, anh nói cho em biết tất cả. Sau này anh chỉ cần em.”