Sau khi về nhà, tôi nói sự thật mình là người xuyên sách cho Ôn Nam Thu biết.
Bà chút nào cũng không kinh ngạc, cũng phải bà thông minh như vậy sao có thể không nhìn ra chứ.
Ôn Nam Thu hốc mắt hơi đỏ, vội vàng nắm lấy tay tôi hỏi: “Vậy Tiểu Nghiên của mẹ đi đâu rồi? Con bé còn quay về không?”
Vừa dứt lời, trước mắt tôi lóe lên một luồng ánh sáng trắng.
Xuyên qua ánh sáng trắng tôi nhìn thấy một thế giới khác có một cô gái đang vẫy tay với tôi.
Tôi nghĩ, tôi chắc là phải về nhà rồi.
Tôi ôm Ôn Nam Thu một cái, sau đó xuyên qua chùm ánh sáng trắng trở về ngôi nhà trống rỗng.
Mở mắt lần nữa, tôi vẫn giữ tư thế nằm bò trên bàn học.
Tôi lấy điện thoại mở APP tiểu thuyết, tiểu thuyết đã cập nhật đến đại kết cục.
Lâm Nghiên học được cách phản kích, cùng Ôn Nam Thu bắt đầu chuyến du lịch thế giới.
Mà tôi lại phải khổ sở chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Hu hu hu, ai đến cứu tôi với!
—Hoàn—