Tôi và Trình Lỗi đã kết hôn bảy năm.
Năm quen nhau, tôi hai mươi sáu tuổi.
Anh ta hai mươi tám.
Khi ấy tôi là chuyên viên phân tích tại một ngân hàng đầu tư.
Còn anh ta đã làm ở một công ty thương mại bốn năm nhưng vẫn không mấy nổi bật.
Lần hẹn hò đầu tiên, anh ta mời tôi ăn tại một quán trà kiểu Hồng Kông.
Có vẻ khá căng thẳng.
Đũa rơi đến hai lần.
“Người làm tài chính như em chắc ai cũng giỏi lắm nhỉ?”
“Chỉ là dân văn phòng bình thường thôi.”
“Làm gì có. Anh nghe nói lương năm của mấy em toàn mấy chục vạn tệ.”
Lúc nói câu đó, mắt anh ta sáng lên.
Không hề ghen tị.
Chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ.
Sau này anh ta từng nói.
“Anh thích nhất là sự độc lập của em.”
“Em khác hẳn những cô gái trước đây anh từng quen.”
“Em không bám người, có chính kiến, giống như một cái cây có thể tự mình lớn lên thật tốt.”
Khi ấy tôi còn thấy cách ví von ấy rất mới mẻ.
Bây giờ nghĩ lại…
Cây thì đâu cần người ta tưới nước, bón phân.
Quả thật rất nhàn.
Ngày kết hôn, lương năm của tôi đã vượt một triệu tệ.
Trong khi Trình Lỗi vẫn đang chật vật để được thăng chức quản lý.
Tiền đặt cọc mua nhà, tôi chi bảy phần.
Bố mẹ anh ta góp ba phần còn lại.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu ghi tên cả hai.
Hồi đó mẹ chồng nắm tay tôi, cười tươi nói:
“Tiểu Vy à, nhà chúng ta đúng là mồ mả tổ tiên bốc khói mới cưới được con.”
Đám cưới được tổ chức rất đàng hoàng.
Ngay tại khách sạn tôi yêu thích.
Hôm ấy Trình Lỗi uống quá chén.
Ôm chặt lấy tôi không chịu buông.
“Vợ à… anh sẽ đối xử thật tốt với em.”
“Cả đời này đều sẽ tốt với em.”
Giọng anh ta nghẹn lại.
Nước mắt thấm lên váy cưới của tôi.
Ít nhất…
Những lời ấy khi đó hẳn là thật lòng.
Lòng người rồi sẽ thay đổi.
Hay nói đúng hơn…
Có những thứ vốn đã tồn tại trong lòng người.
Chỉ là cần thời gian mới dần lộ ra.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi chuyển sang công ty hiện tại.
Mức lương cơ bản tăng lên rất nhiều.
Trình Lỗi cuối cùng cũng được thăng làm quản lý.
Lương năm miễn cưỡng bằng một phần ba của tôi.
Anh ta mời cả phòng đi ăn mừng.
Uống đến nửa đêm mới về.
Tôi nấu canh giải rượu cho anh ta.
Anh ta nằm dài trên sofa, ánh mắt hơi mơ màng.
“Vợ à… đám trong phòng anh đều bảo anh số hưởng.”
“Chúng nó nói anh cưới được cô vợ giỏi giang, bớt phấn đấu hai mươi năm.”
Tôi không đáp.
Anh ta vùi mặt vào gối, giọng buồn bực.
“Có lúc anh cũng nghĩ…”
“Giá mà em không giỏi như thế thì tốt biết mấy.”
Khi ấy tôi tưởng đó chỉ là lời say.
Đến bây giờ mới hiểu.
Đó mới chính là lời thật lòng.