Hai ngày sau.
Luật sư đến tìm tôi.
Trên gương mặt đầy vẻ bất lực.
Muốn nói rồi lại thôi.
“Bên phía Tổng giám đốc Phó…”
“Vẫn không đồng ý ký thỏa thuận ly hôn.”
“Còn nữa…”
“Lúc ra ngoài anh ấy bị ngã.”
“Lăn từ trên cầu thang xuống.”
“Bị gãy xương.”
Tôi khựng lại một chút.
Cô ấy nói:
“Lúc đó sắc mặt Tổng giám đốc Phó rất lạnh.”
“Nhưng rõ ràng anh ấy đang mất tập trung.”
“Một bước hụt chân.”
“Giờ vẫn đang nằm viện.”
Cô ấy vừa dứt lời.
Điện thoại tôi liền đổ chuông.
Là trợ lý của Phó Ngôn Tự.
“Cô Kiều…”
“Có thể phiền cô đến thăm Tổng giám đốc Phó được không?”
“Mấy ngày nay trạng thái của Tổng giám đốc Phó rất tệ.”
“Gần như đêm nào cũng thức trắng làm việc.”
“Cũng không về nhà.”
“Từ sau khi cô dọn đi.”
“Anh ấy rất ít khi quay về.”
“Lần gần nhất về nhà…”
“Cũng chỉ là để lấy canh mang cho cô.”
Tôi im lặng một lát.
Nhìn cây bút máy trên bàn làm việc.
Giọng nói không hề gợn sóng.
“Tất cả chuyện đó.”
“Có liên quan gì đến tôi?”
Đầu dây bên kia rõ ràng sững lại.
Im lặng một hai giây.
Bỗng vang lên một tiếng choang.
Giống như có chiếc cốc rơi xuống đất.
Ngay sau đó.
Là tiếng trợ lý hốt hoảng.
“Tổng giám đốc Phó!”
Tôi cúp máy.
Bầu trời ngoài cửa sổ dần tối sầm.
Mây đen đè xuống rất thấp.
Đêm hôm ấy.
Mưa lớn trút xuống.
Tiếng mưa đập vào cửa kính.
Dồn dập.
Nặng nề.
Đột nhiên.
Có tiếng gõ cửa.
Tôi đứng dậy mở cửa.
Phó Ngôn Tự đứng ngoài.
Trên người anh vẫn mặc bộ quần áo bệnh nhân.
Bộ đồ sọc xanh trắng đã ướt sũng.
Dính chặt vào người.
Chân bó bột.
Chống nạng.
Cả người tựa vào khung cửa.
Gương mặt tái nhợt đến mức gần như không còn chút máu.
Như thể chỉ giây tiếp theo thôi.
Anh sẽ ngất đi.
Tôi giật mình.
“Anh không cần mạng nữa sao?”
Anh chăm chú nhìn tôi.
Không chớp mắt.
Nước mưa từ mái tóc trước trán từng giọt từng giọt rơi xuống.
Sau đó.
Anh dùng bàn tay còn lại.
Chậm rãi đưa vào trong ngực áo.
Lấy ra một món đồ.
“Tuyên Tuyên.”
Giọng anh khàn đến mức gần như không nghe rõ.
“Đây là chiếc nhẫn em dùng để cầu hôn anh năm đó.”
“Anh vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.”
Anh khó nhọc quỳ xuống bằng chân còn lành.
Đầu gối chạm mạnh xuống nền nhà.
Anh nâng chiếc nhẫn lên.
Đưa đến trước mặt tôi.
“Tuyên Tuyên.”
“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
Giọng anh run rẩy.
“Anh xin em…”
Ba chữ cuối gần như bị ép ra khỏi cổ họng.
Mang theo tiếng nghẹn ngào bị dồn nén.
Một tia chớp xé ngang bầu trời.
Ánh sáng lóe lên trong chốc lát.
Chiếu lên gương mặt anh.
Tôi chưa từng thấy anh như thế.
Gương mặt ấy.
Gương mặt luôn bình tĩnh.
Luôn kín kẽ.
Luôn khiến người khác có cảm giác bất cứ chuyện gì anh cũng giải quyết được.
Giờ đây.
Lại hiện lên vẻ tan vỡ đến cùng cực.
Nếu là trước kia.
Có lẽ tôi đã ôm chầm lấy anh từ lâu.
Nhưng bây giờ.
Tôi vô thức quay đầu.
Nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Ngày hôm đó.
Mưa cũng lớn như thế.
Tôi cầm chiếc khoen bật của lon nước ngọt.
Ngồi xổm trước mặt anh.
Ngốc nghếch cười hỏi.
“Anh có chịu cưới em không?”
Anh sững sờ rất lâu.
Rồi cúi xuống.
Kéo tôi đứng dậy.
Ôm tôi vào lòng.
Anh nói.
“Được.”
Nhưng…
Thời gian.
Đã không thể quay trở lại nữa.
Tôi lắc đầu.
“Không được.”
Anh chậm rãi cúi gập người xuống.
Tôi khép cửa lại.