Thẩm Tri Dã sững sờ, dường như không nghĩ tôi sẽ đòi tiền hắn.
Nhưng rất nhanh hắn lại lấy lại vẻ thờ ơ, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên bàn, giọng điệu qua loa lấy lệ:
"Tiêu hết rồi."
Khoan nói đến lô bản thảo qua loa lần này, những bản tôi giao cho hắn lúc trước, mỗi một tấm đều là sản phẩm được dày công nghiên cứu.
Dẫu không ký tên tôi, giá trị của một bản cũng có thể lên tới hàng chục vạn, lợi nhuận sau khi làm thành sản phẩm cuối cùng còn lớn hơn, không cần phải bàn cãi.
Cũng là một phòng làm việc lớn như vậy, dòng tiền mặt trong tài khoản của tôi còn vài triệu, Thẩm Tri Dã nói tiêu hết là tiêu hết sao?
"Anh đưa sổ sách cho tôi xem."
"Không có sổ sách."
"Không ghi chép sổ sách thì anh mở tiệm kiểu gì?"
Tôi thật sự bị tên ngu ngốc này chọc tức, nén giận hỏi hắn:
"Cho dù không ghi chép sổ sách thì lưu lượng giao dịch và biên lai thu chi tóm lại cũng phải có chứ, mang ra đây cho tôi xem."
Bị tôi hối thúc mấy lần, Thẩm Tri Dã mới chậm chạp lật mấy tờ hóa đơn thanh toán từ trong ngăn bàn ném ra trước mặt tôi.
Tôi không thèm tính toán thái độ của hắn, cầm hóa đơn lên xem mà tay cũng hơi run rẩy.
"Con thỏ mà Trần Chi Chi treo ngoài cửa giá ba mươi vạn? Làm bằng vàng hay bằng bạc thế?"
"Toàn bộ bàn làm việc của nhân viên đều thay bằng đá cẩm thạch cao cấp nhất thì cũng thôi đi, đèn chùm pha lê sao lại đổi thành kim cương thật đính vào làm gì?"
"Còn nữa, đám anh em kia của anh suốt ngày ăn không ngồi rồi, chả làm được tích sự gì, mà một tháng anh trả lương mười vạn, đến cả cô lao công dọn dẹp cũng được ba vạn cơ á?"
Thẩm Tri Dã sống kiêu ngạo quen rồi, đã bao giờ bị ai mắng xối xả như thế này đâu.
Hắn lập tức khó chịu, sầm mặt cãi lại:
"Cô thì biết cái gì, Chi Chi nói rồi, bình thường chúng tôi giao thiệp toàn là giới thượng lưu, bắt buộc phải dùng hàng thật giá thật mới tôn lên được đẳng cấp của chúng tôi. Mặc dù hơi đắt một chút, nhưng phong cách trang trí như vậy dễ kéo gần khoảng cách với người ta hơn."
"Thỏ hồng, tường hồng, sàn hồng, cộng thêm cả đống hình dán ấu trĩ, đây chính là đẳng cấp của các người hả? Trưởng thành rồi cải tạo thành em bé to xác sao?"
Tôi nhếch môi, không nhịn được cười lạnh mỉa mai.
"Theo như logic của anh, tôi đề nghị anh đổi hết bát đĩa ăn uống của nhân viên thành bát, thìa, đũa của em bé đi."
Thẩm Tri Dã dường như cảm thấy bị sỉ nhục dữ dội, đôi mắt đen nhánh chợt tối sầm lại.
"Đó là đồ chuyên dụng của Chi Chi."
"Còn nữa, lần sau không cho phép gọi thẳng tên của Chi Chi, giọng điệu hung dữ quá cô ấy nghe sẽ sợ hãi."
Tôi: "..."
Đây thật sự là logic của người bình thường có thể có sao?
Thôi bỏ đi, không thèm tính toán với tên ngốc này.
Đối với loại người chủ động dâng mình để bị lừa này, dĩ nhiên thái độ phải tốt một chút mới được.
Tôi kìm nén sự thôi thúc muốn đạp chết Thẩm Tri Dã, cố nặn ra một nụ cười:
"Anh không phải vẫn luôn muốn phòng làm việc của tôi sao?"
Đôi mắt Thẩm Tri Dã lập tức sáng lên.
"Cô muốn chuyển nhượng phòng làm việc sang tên tôi?"
Tôi đã bỏ ra vài ngày, còn đặc biệt lập bảng biểu để nghiên cứu tính cách của Thẩm Tri Dã, biết hắn khát khao tạo ra chút thành tựu để chứng minh thực lực của mình với gia đình.
Mà phòng làm việc không có bối cảnh nhưng danh tiếng không nhỏ này của tôi, dĩ nhiên là sự lựa chọn tốt nhất.
Thẩm Tri Dã gấp gáp đến mức không kịp nghe tôi nói thêm chi tiết, vội vàng đứng dậy:
"Để tránh cô hối hận, ký hợp đồng trước đi."
Cá cắn câu rồi.
Tôi thầm cong khóe môi, nhưng người vẫn ngồi yên trên ghế không nhúc nhích.
"Cũng đâu phải tặng miễn phí cho anh, tại sao lại phải hối hận chứ?"
Sắc mặt Thẩm Tri Dã biến đổi, rõ ràng là hắn tưởng việc tôi nói chuyển nhượng phòng làm việc cho hắn là cho không một đồng, không lấy một xu.
"Lời này của cô là có ý gì?"
"Đừng tức giận mà, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng."
Tôi càng nghĩ xem làm sao moi được nhiều hơn từ hắn, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.
"Anh cũng biết tôi ngoại trừ phòng làm việc này thì không có cách nào khác để kiếm sống, anh cũng phải đưa cho tôi một ít tiền, để nửa đời sau của tôi có chút bảo đảm chứ?"
"Hơn nữa tiền tiêu hết rồi lại có thể kiếm lại mà, tôi tin bằng năng lực của anh, nhất định sẽ nhanh chóng kiếm lại được khoản tiền này thôi!"
"Yên tâm đi, dù sao cũng từng quen nhau, tôi tuyệt đối sẽ không đòi anh nhiều đâu, anh cứ tùy tiện đưa tôi mười triệu là được rồi."
Buồn cười chết mất, cái phòng làm việc của tôi cho dù có xịn cỡ nào, mười năm cũng chưa chắc đã kiếm được nhiều tiền như vậy.
Nhưng Thẩm Tri Dã không biết, có một từ gọi là tâng bốc.
Hắn bị tôi PUA đến đần mặt ra, cộng thêm việc bình thường tiêu tiền hoang phí quen tay.
Phòng làm việc lại luôn do tôi thu dọn tàn cuộc, hắn làm gì biết kiếm tiền khó khăn như thế nào, sau khi suy nghĩ cả nửa ngày, hắn gật đầu:
"Được, đưa số thẻ đây."
Nói xong, Thẩm Tri Dã lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn tôi:
"Còn nữa, chúng ta chưa chia tay, tôi không đồng ý."
Tuy thấy hắn bị bệnh, nhưng nể tình mười triệu sắp vào tài khoản, tôi nhịn.
Tối hôm đó, tôi và Mạnh Viên cùng nằm trên chiếc giường lớn của khách sạn năm sao, vừa uống sâm panh, vừa nhìn tin nhắn gửi tiền liên tiếp nhảy tới.
"Mười vạn, năm mươi vạn, hai triệu... Mẹ kiếp, Thẩm Tri Dã thật sự chuyển cho cậu mười triệu, hắn ta cũng có tiền quá rồi đấy!"
"Lúc trước đáng lẽ là rất có tiền, nhưng hiện tại chưa chắc đâu."
Nhìn theo cách chuyển tiền này của Thẩm Tri Dã, mười triệu này chắc là phải quẹt sạch tất cả các thẻ mới gom đủ cho tôi.
Tuy nhiên mấy chuyện này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.
Tôi vui vẻ hớn hở gửi giấy tờ chuyển nhượng tài sản nhờ luật sư đem đi, rồi không chút do dự xóa bỏ và chặn mọi phương thức liên lạc của Thẩm Tri Dã.
Mạnh Viên thấy tôi ra tay dứt khoát như vậy, lúc này mới dám hoàn toàn tin tưởng tôi đã thật sự không còn thích Thẩm Tri Dã nữa.
"Tuy rằng tiền của Thẩm Tri Dã đã bị bòn rút hết, nhưng tớ vẫn cảm thấy trong lòng có chút khó chịu."