Sự thật không hề có điềm báo trước này giáng mạnh vào tôi, khiến ngực tôi đau thắt.
"Là sự cố xảy ra ở biên giới trước khi gặp em." Giọng hắn không chút gợn sóng: "Người phụ nữ đó không có hiểu biết gì, cũng không chịu đi, giữ lại trang viên chăm sóc con, cũng đỡ phải bận tâm."
Tôi quay người lại.
Hắn đứng dưới ánh đèn, bộ vest đen phác họa nên dáng người hắn.
Đó là dáng hình mà tôi đã yêu suốt 3 năm.
Nhưng tầng sương giá giữa đôi lông mày ấy khiến hàm răng tôi run lên cầm cập.
"Vậy nên 3 năm qua, những lúc anh nói 'đi xử lý công việc'..."
"Là đi thăm mẹ con họ." Hắn tiếp lời dứt khoát: "Giống nòi nhà họ Tần không thể lưu lạc bên ngoài. Người phụ nữ đó chăm con cũng được, thằng bé lại ngoan ngoãn."
Cũng được. Ngoan ngoãn.
Từng chữ như mảnh kính vỡ đâm vào màng nhĩ tôi.
3 năm.
Biết bao nhiêu ngày đêm.
Hắn có vô số cơ hội để xử lý họ, hoặc là, xử lý tôi.
Nhưng hắn lại chọn một con đường ung dung hơn, đứng giữa cán cân, vững vàng nâng đỡ hai cuộc đời.
Bụng dưới truyền đến cơn co thắt nhẹ.
Tôi theo bản năng che lấy nơi đó.
Ánh mắt Tần Tranh rơi xuống tay tôi, mày cau lại.
"Sắc mặt em không tốt." Hắn bước tới, đưa tay về phía trán tôi.
Tôi lùi mạnh về sau, sống lưng va vào tường gạch men.
Hơi lạnh trong nháy mắt xuyên thấu lớp áo.
"Đừng chạm vào tôi."
Tay hắn khựng lại giữa không trung.
Điện thoại vệ tinh mã hóa lúc này rung lên.
Hắn liếc nhìn màn hình, tắt máy.
Lại rung, lại tắt.
Đến lần thứ ba, hắn tặc lưỡi một tiếng, bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc của phụ nữ mang theo âm giọng vùng biên giới:
"Tần gia... Dương Dương sốt rồi... cứ khóc đòi ba... Ngài có thể đến xem được không..."
Tần Tranh day day ấn đường: "Được rồi, tôi bảo bác sĩ qua đó."
Cúp điện thoại, hắn nhìn tôi, giọng điệu dịu xuống: "Cô ta không có chủ kiến gì, sức khỏe thằng bé lại yếu, nhiều chuyện lặt vặt."
Tôi không nói gì, chỉ nhìn hắn.
3 năm qua, cảnh tượng như vậy đã diễn ra vô số lần.
Điện thoại của hắn luôn rung không ngừng.
Tôi luôn hiểu chuyện nói "Anh cứ làm việc trước đi".
Hóa ra những lần rời đi vội vã trong đêm, những dịp lễ tết thất hứa, có một phần trong đó là dành cho một cặp "mẹ con" khác.
Tôi cười, nước mắt lăn dài: "Đưa tôi đi gặp họ."
Hắn im lặng rất lâu.
Điện thoại lại rung, lần này là của tôi.
Tiếng loa ngoài vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch:
"Mộng Ninh à, bố đã phát hết thiệp mừng rồi! Họ hàng đều khen Tần Tranh giỏi giang, nói con có mắt nhìn người!"