"Cao Hướng Noãn, đợi lát nữa Sở Điềm có tặng quà cho chúng ta thì tao không nhận, mày cũng không được phép nhận."
"Mày nghĩ xem, cô ta tuổi còn trẻ mà đã diện cả cây đồ hiệu xa xỉ, lại không chịu nói về gia cảnh của mình."
"Đa phần là đi bán thân mà có."
Dưới ánh đèn sáng choang trong nhà vệ sinh.
Tôi nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương, đầu óc hoảng hốt.
Tôi thật sự đã sống lại rồi sao?
"Cao Hướng Noãn, mày có nghe tao nói gì không?"
Giọng nói giận dữ của chị họ Cao Nhạn kéo suy nghĩ của tôi quay về.
Chị ta dùng giọng điệu chính nghĩa để giáo huấn tôi:
"Quà mua bằng loại tiền bẩn thỉu như thế, chúng ta không thèm nhận."
Trên mặt Cao Nhạn tỏ vẻ khinh thường, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự ghen tị.
Kiếp trước cũng y hệt như thế này.
Anh họ Cao Thịnh quen một cô bạn gái phú bà.
Sau một thời gian qua lại, anh ta dẫn chúng tôi đi gặp bạn gái phú bà.
Lần đầu gặp mặt, phú bà đã chuẩn bị cho tôi và chị họ món quà trị giá mấy vạn tệ.
Chị họ lại không cảm kích.
Không những bản thân không nhận, còn không cho tôi cầm.
Ngay trước mặt phú bà, chị ta ám chỉ tiền của cô ấy kiếm được không đứng đắn.
Phú bà không phải kẻ ngốc, càng không bao giờ lấy mặt nóng dán mông lạnh.
Từ sau đó liền cực kỳ lạnh nhạt với chúng tôi.
Nhưng chị họ vẫn chưa thỏa mãn.
Chị ta lén lút bịa đặt tin đồn vàng về phú bà trước mặt họ hàng.
Cho đến một lần tụ tập gia đình.
Một người họ hàng ế vợ già uống say đã quấy rối phú bà.
Lúc này phú bà mới biết chuyện tin đồn.
Thế là phú bà âm thầm tìm người điều tra kẻ tung tin.
Lại trong quá trình điều tra phát hiện anh họ không chỉ ngoại tình, mà còn mua dâm và hẹn hò qua đêm ở bên ngoài.
Phú bà vô cùng tức giận.
Cô ấy đem tất cả bằng chứng thu thập được làm thành 58 trang PPT.
Và tung tất cả những thứ này lên mạng.
Anh họ không chỉ mất việc, mà còn bị xã hội tẩy chay.
Anh ta đỏ mắt vì giận, cầm dao tìm đến nơi ở của tôi và chị họ.
Chị họ biết trước anh họ sẽ đến, chị ta chiếm trước tiên cơ gọi điện cho anh họ.
Đẩy hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi.
Anh họ nhìn thấy tôi thì không nói hai lời, cầm dao chém tôi mười mấy nhát.
Tôi ngay cả cơ hội giải thích cũng không có đã ngã xuống vũng máu.
Gió lạnh từ máy điều hòa trong nhà vệ sinh thổi vù vù.
Cảm giác âm u lạnh lẽo đó trùng khớp với cảm giác mất nhiệt trước khi chết ở kiếp trước.
Tôi không kìm được rụt cổ lại.
Ngẩng đầu lên, tôi che giấu sự hận thù trong mắt.
Gật đầu với Cao Nhạn:
"Em biết rồi."