Giải quyết xong chuyện công việc.
Đúng dịp Trung thu tôi về quê.
Bởi vì bà nội sống ở nhà bác cả.
Cả nhà chúng tôi đều phải đến nhà bác cả ăn cơm đoàn viên.
Vừa hay thuận tiện cho tôi thu thập bằng chứng Cao Thịnh ngoại tình.
Lúc tôi cùng bố mẹ đến nhà bác cả, Cao Nhạn cũng ở nhà.
Chị ta đang ghé vào tai Cao Thịnh, hai người không biết nói gì mà cười rất vui vẻ.
Nhưng tôi lại cảm thấy là lạ.
Cho dù tình cảm anh em tốt, hành vi này cũng... quá thân mật rồi chứ?
Tôi rũ mắt, tỉ mỉ suy nghĩ.
Ngược lại là Cao Nhạn, nhìn thấy tôi liền âm dương quái khí:
"Yo, Cao đại tiểu thư đại giá quang lâm nha."
Chị ta lướt qua tôi, không kịp chờ đợi mà mách lẻo với bố mẹ tôi:
"Chú thím hai người còn chưa biết đâu, Hướng Noãn nó á, bị công ty sa thải rồi!"
"Mất giấy chứng nhận thực tập, khéo nó còn chẳng tốt nghiệp được, đại học coi như học uổng công rồi."
Bố mẹ tôi thật thà an phận cả đời.
Nếu như biết tôi bị sa thải lại còn không thể tốt nghiệp, chắc chắn sẽ ép tôi cúi đầu xin lỗi chị ta.
Đáng tiếc, lần này chị ta tính sai rồi.
Bố tôi xoa xoa tay, cười híp mắt cao giọng nói:
"Cái công ty nhỏ đó bỏ thì bỏ. Hướng Noãn nhà chú có phúc lớn."
"Nó ấy mà, được tập đoàn Trình Thị nhận rồi!"
"Cái gì? Tập đoàn Trình Thị ư?"
Những người họ hàng khác vừa nghe xong lập tức vây quanh lại.
"Trình Thị ư? Có phải là công ty của nhà họ Trình giàu nhất thành phố này không?"
"Tôi nghe nói công ty đó khó vào lắm, biết bao người chen vỡ đầu cũng không vào được."
"Hướng Noãn lần này là có tiền đồ lớn rồi, sau này cũng không thể quên các chú bác này nha."
Khóe miệng bố tôi nhếch lên tận mang tai.
Cao Nhạn bị chen ra ngoài thất thanh hét lớn:
"Không thể nào!"
"Chỉ loại người như Cao Hướng Noãn, chỗ nào xứng vào Trình Thị!"
Mặt bố tôi lập tức xụ xuống:
"Con bé này nói chuyện kiểu gì thế? Hướng Noãn nhà chú ưu tú như vậy, sao lại không vào được Trình Thị."
Lời bảo vệ tôi của bố khiến trong lòng tôi ấm áp.
Bất luận con cái thế nào, trong lòng cha mẹ mình luôn là ưu tú nhất.
Bị bố tôi đốp chát lại như vậy, Cao Nhạn vốn đang cực kỳ tức giận ngược lại bình tĩnh xuống.
Chị ta nhếch khóe miệng cười cười:
"Chú à, chú hiểu lầm cháu rồi. Cháu là sợ Hướng Noãn tuổi còn nhỏ lầm đường lạc lối."
Mắt thấy ánh mắt mọi người tụ tập lại đây, Cao Nhạn áy náy nhìn tôi:
"Hướng Noãn, trước đây chị vẫn luôn giữ bí mật thay em, nhưng hôm nay vì tốt cho em chị bắt buộc phải nói ra."
Dưới vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi.
Thần sắc Cao Nhạn kiên định, giả bộ dáng vẻ người chị giải thích với mọi người:
"Chắc mọi người đều biết Hướng Noãn bị công ty cũ sa thải rồi chứ?"
"Công việc đó còn là cầu xin bạn bè của cháu giúp đỡ."
"Bạn cháu sớm đã nhắc nhở cháu, nói Hướng Noãn làm việc có chút thích đi đường tắt."
"Mọi người nghĩ xem, Hướng Noãn vừa bị sa thải liền có thể vào Trình Thị."
"Cháu cũng là sợ nó đi sai đường."
Nói đến cuối cùng, Cao Nhạn dừng lại một chút, đột nhiên cao giọng:
"Mấy hôm trước cháu còn nghe nói sinh viên tốt nghiệp khóa tụi nó có người vì một chút lợi nhỏ mà bán rẻ thân xác..."
Ánh mắt những người họ hàng hóng chuyện nhìn tôi trong nháy mắt thay đổi.
Tôi ngược lại không ngờ tới, kiếp này Cao Nhạn không có cơ hội tung tin đồn vàng về Sở Điềm, ngược lại tung lên đầu tôi.
Thật sự mà nói, lời Cao Nhạn nói cũng không phải hoàn toàn giả.
Ví dụ như tôi bị công ty sa thải, ví dụ như tôi dựa vào đi đường tắt vào Trình Thị.
Sự thật nói một nửa, thường thường so với lời nói dối hư ảo lực sát thương còn lớn hơn.
Họ hàng xung quanh bàn tán xôn xao, ánh mắt ném tới tràn đầy ghét bỏ.
Bố mẹ tôi ra sức biện bạch cho tôi, nhưng không ai tin.