Bạn thân tổ chức sinh nhật.
Cô ấy mời tôi đến tham gia bữa tiệc.
Lúc tôi bước vào phòng bao là thời điểm náo nhiệt nhất.
Không ai để ý đến tôi.
Cho đến khi tôi bước đến bên cạnh bạn thân.
"Ủa, Nhiễm Nhiễm, cậu cắt tóc rồi à?!"
Bạn thân Lâm Hủ là người có giọng nói rất to.
Cô ấy vừa hô lên, tất cả mọi người đều nhìn sang.
Bầu không khí bỗng chốc yên tĩnh lại.
Ánh mắt của họ đều rơi vào mái tóc cắt ngắn ngang tai của tôi.
Lộ ra vẻ mặt đầy vi diệu.
Tôi làm như không thấy gì.
Mỉm cười.
"Đúng vậy, tớ mới đi cắt, thợ làm tóc nói tớ rất hợp với kiểu tóc này, đẹp không?"
"Đẹp."
"Rất đẹp."
Những tiếng phụ họa lác đác vang lên.
Những người nói đẹp kia vừa khen ngợi tôi, vừa bất giác liếc nhìn về một hướng.
"Tôi thấy không đẹp chút nào."
Lời chê bai không chút khách khí vang lên cực kỳ rõ ràng giữa một màng những lời tâng bốc.
Ở hướng đó, Giang Nghiên giống như nói hớ liền vội vàng che miệng lại.
Vẻ mặt đầy ảo não.
"Xin lỗi chị Nhiễm Nhiễm, em không cẩn thận nói ra lời trong lòng mất rồi, chị biết mà, em xưa nay luôn thẳng tính, chị sẽ không trách em chứ?"
Tôi còn chưa nói gì.
Giang Ký Duật đã đứng dậy.
Nhìn tôi và nói lại một lần nữa.
"Đúng vậy, không đẹp một chút nào."
Hành động của anh ta khắp nơi đều là đang bảo vệ cô ta.
Khung cảnh lập tức có chút xấu hổ.
Tôi thờ ơ mỉm cười.
"Không sao, bản thân tôi thích là được."