Sau khi Giang Ký Duật nhìn thấy tôi, sắc mặt liền thay đổi.
Lại nhìn thấy học trưởng Mạnh Hành ở phía sau tôi, anh ta cau mày, đi về phía tôi.
"Kiều Diệc Nhiễm, em đang làm gì ở đây?"
Anh ta chất vấn tôi.
Giọng điệu kìm nén, lại mang theo sự đuối lý mà mạnh miệng giống như đang bắt gian.
Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào.
"Hẹn hò."
Học trưởng Mạnh Hành ở phía sau đã lên tiếng.
"Cậu là ai? Có chuyện gì sao?"
Học trưởng Mạnh Hành bước lên 1 bước.
Anh đột nhiên đan 10 ngón tay đan xen vào tay tôi.
Tôi giật mình, nhưng không hề giãy ra.
Tay anh rất lớn, rất ấm áp.
Sự chú ý của tôi bất giác dồn hết vào đó, đến cả Giang Ký Duật cũng không có thời gian để ý tới.
Giang Ký Duật trong nháy mắt đỏ bừng 2 mắt.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, cao giọng.
"Chúng ta mới chia tay chưa đầy 1 tháng, em đã nhanh chóng tìm người đàn ông khác rồi!?"
Tôi kỳ lạ nhìn anh ta.
"Nếu không thì sao? Chẳng lẽ tôi còn phải thủ thân như ngọc vì anh ư?"
Trong lòng tôi chỉ nghĩ đến việc đốp chát lại Giang Ký Duật.
Không nhận ra rằng, lời nói của mình tương đương với việc gián tiếp thừa nhận mối quan hệ giữa tôi và học trưởng Mạnh Hành.
Bây giờ phản ứng lại, cơ thể cứng đờ.
Lén lút nhìn về phía học trưởng Mạnh Hành.
Lại phát hiện khóe môi anh đang cong lên, không có chút ý tứ nào là bị xúc phạm.
Lúc này Giang Nghiên cũng chạy tới.
Cô ta thấy 3 người chúng tôi đối đầu gay gắt như vậy, trong mắt lóe lên 1 tia phức tạp.
Cô ta khuyên Giang Ký Duật: "Anh Ký Duật, chúng ta về thôi."
Giang Ký Duật không quan tâm đến cô ta.
Anh ta giống như bị kích thích gì đó.
Nhìn vào bàn tay đang đan chặt của tôi và học trưởng Mạnh Hành, lại nhìn vào vẻ mặt của chúng tôi.
Đột nhiên vội vã nói: "Không thể nào! Các người đang lừa tôi đúng không?"
Anh ta giống như muốn xác nhận, lại giống như đang thuyết phục bản thân.
"Em trước đây với Mạnh Hành căn bản không hề thân thiết, làm sao có thể quen nhau nhanh như vậy được, chắc chắn là 2 người tình cờ đi chơi, thấy tôi nên mới nói dối là đang quen nhau đúng không?"
Tôi chột dạ.
Anh ta thế mà lại nói đúng.
Nhưng khí thế thì không thể yếu đi được.
Tôi lớn tiếng hét lên: "Ai nói vậy? Anh ấy chính là bạn trai của tôi!"
Sắc mặt Giang Ký Duật trở nên trắng bệch.
Trên khuôn mặt của học trưởng Mạnh Hành không nhìn ra biểu cảm gì.
Anh chỉ ôm lấy vai tôi nhạt nhẽo nói: "Đi thôi."
Không thèm đoái hoài gì đến bọn họ nữa.