Rời khỏi bệnh viện, tôi lại đi tìm Giang Nghiên.
Chỉ có điều lần này tôi không đi 1 mình, mà gọi theo cảnh sát và luật sư.
Giang Nghiên lúc đầu còn chối cãi.
Nhưng khi cảnh sát đưa bằng chứng ra trước mặt cô ta, cô ta há hốc miệng.
Nửa ngày sau mới lí nhí nói: "Tôi chỉ là thổi phồng sự thật lên thôi, tôi cũng đâu có gây ra tổn hại thực chất gì cho cô, có cần thiết phải báo cảnh sát không."
Tôi cười lạnh.
"Chẳng lẽ cô tưởng tung tin đồn tình dục thì không cần trả giá sao?"
Mắt Giang Nghiên rưng rưng nước, cô ta gào lên với tôi.
"Tất cả là tại cô! Trong lòng anh Ký Duật vốn dĩ chỉ có tôi! Là cô đã cướp anh ấy khỏi tay tôi!"
"Rõ ràng hai người chỉ là diễn kịch qua đường!"
"Cô căn bản không biết anh Ký Duật quan trọng với tôi như thế nào!"
"Cô không xứng với anh ấy, anh ấy mãi mãi là của tôi!"
Giang Nghiên bị cảnh sát đưa đi.
Lúc bị đưa đi, trên mặt cô ta đầy oán hận.
Tình yêu cấm kỵ, sự ngăn cấm của mẹ nuôi, những dục vọng không ai biết đến, cùng sự ghen tị và oán hận dành cho tôi.
Đã nảy sinh ra sự điên cuồng bất chấp tất cả của cô ta.
Nhìn thấy cô ta như vậy.
Không biết tại sao, tôi bỗng nhiên có 1 dự cảm không lành.
Rất nhanh sau đó dự cảm đã thành sự thật.