Chuyện Hạ Thi Lan hôm nay về trường học, tôi trước đó đã từ chỗ giáo viên chủ nhiệm biết được.
Từ khi nhận phong bao của tôi, thái độ của giáo viên chủ nhiệm đối với tôi so với dĩ vãng quả thực là quay ngoắt 180 độ.
Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, ông ta liền đem tình trạng gần đây của Hạ Thi Lan nói hết cho tôi.
Vừa rồi lúc Giang Nhạc Dao cầm quần áo khoe khoang.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc trên hành lang.
Không cần nghĩ cũng biết là Hạ Thi Lan.
Giang Nhạc Dao lại một chút cũng không phát giác, ngu xuẩn đến hết thuốc chữa.
Tôi mới dụ dỗ một câu, cô ta đã đem suy nghĩ chân thật trong lòng nói hết ra.
Giờ khắc này, Giang Nhạc Dao nhìn Hạ Thi Lan ở cửa, lắp bắp nói: "Thi, Thi Lan..."
Hạ Thi Lan không nói một lời, ngồi xuống trước bàn của mình.
Trong ký túc xá nhất thời lâm vào sự yên tĩnh quỷ dị.
Sáng sớm hôm sau.
Giang Nhạc Dao phát hiện những bộ quần áo Chương Hành mua cho cô ta đều bị cắt thành vải vụn.
Cô ta biết là ai làm, lại cái gì cũng không nói.
Cô ta có thể nghĩ rằng, chỉ cần có Chương Hành ở đây, quần áo muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Mà Hạ Thi Lan ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, nếu chọc giận cô ta.
E là không có quả ngon để ăn.
Chỉ biết Giang Nhạc Dao lập tức ở bên ngoài mua khóa.
Cũng phải, Chương Hành đối với Giang Nhạc Dao cũng thật tận tâm.
Vừa nghe cô ta nói những bộ quần áo đó đều bị người ta cắt nát, nói không hai lời liền muốn đưa cô ta đi mua lại.
Chỉ là đến trung tâm thương mại mới phát hiện, thẻ của hắn bị đóng băng rồi.
Sau đó cái oan đại đầu (kẻ ngốc nhiều tiền) là tôi đây nhận được điện thoại hắn gọi tới.
"Tiểu Ngữ, em biết ba mẹ anh đi đâu rồi không, anh liên lạc không được bọn họ."
Tôi nói: "Không biết."
Chương Hành tiếp đó lảm nhảm một ít chuyện có chuyện không.
Ngay tại lúc lòng kiên nhẫn của tôi sắp cạn sạch, hắn rốt cuộc nói ra mục đích thật sự.
"Em chuyển cho anh chút tiền, anh đang mua đồ, tiền trong thẻ không dùng được."
Tôi vui vẻ.
"Chương Hành, anh tưởng anh là ai a, năm nay ăn xin cũng hùng hồn như vậy rồi sao?"
"Chương Hành, được chưa vậy?" Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng của Giang Nhạc Dao.
Dường như là đứng cách khá xa, có chút mơ hồ.
Xem ra là đang chờ Chương Hành trả tiền.
Chương Hành khựng lại, tiếp tục nói với tôi: "Tiểu Ngữ, em đừng quên, anh đã cứu em."
"Lúc đó nếu không phải anh, em hiện tại nói không chừng bị bắt cóc đến chỗ nào rồi!"
"Mau chuyển cho anh năm vạn tệ, anh có việc gấp dùng."
Tôi đột nhiên nhớ tới một chân lý cổ xưa.
Người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch.
Tôi trực tiếp cúp điện thoại, đem hắn kéo vào danh sách đen.
Tuy nhiên Chương Hành so với tôi tưởng tượng còn không biết xấu hổ hơn.
Sau khi gọi điện thoại cho tôi không được, trực tiếp tìm đến nhà tôi.
"Hạ Ngữ, em mở cửa cho anh!"
Cách một cánh cửa, hắn giống như con chó điên sủa ầm ĩ.
Khi tôi mở cửa, hắn nhất thời không dám kêu nữa.
"Tiểu Ngữ, em... em sao lại không nghe điện thoại của anh chứ?"
Tôi lạnh lùng liếc nhìn hắn, không có trả lời.
Hắn xấu hổ xê dịch thân thể một chút, tiếp tục nói:
"Vừa rồi trong điện thoại là anh quá sốt ruột, anh không nên dùng ngữ khí đó nói chuyện với em."
"Nhưng mà anh thực sự cần tiền gấp, em nói thế nào cũng nên lấy tiền chuyển cho anh chứ."
Nhịn không nổi nữa.
Từ sau khi kính lọc về hắn tan vỡ, nhất ngôn nhất hành của hắn đều tràn ngập hai chữ "cực phẩm".
"Gấp gáp tiêu tiền cho Dao Dao của anh chứ gì?" Tôi khoanh tay trước ngực trào phúng.
Hắn sửng sốt, lập tức cũng không giả bộ nữa.
"Tiểu Ngữ, anh sớm đã nói rồi, anh và cô ấy không có gì."
"Anh chỉ là thấy cô ấy đáng thương, mới mua đồ cho cô ấy."
"Em có thể đừng ghen tị cô ấy như vậy được không."
Trong khoảng khắc, tôi tự mình kiểm điểm lại một chút.
Tôi rốt cuộc là làm cái gì, mới có thể khiến hắn nảy sinh loại hiểu lầm quá đáng này.
Một giây sau, kiểm điểm kết thúc.
Tôi không có vấn đề.
Là hắn ngu xuẩn.
"Ghen tị? Ghen tị cô ta nhạy cảm tự ti, lời nói trà xanh?"
"Hay là ghen tị anh tới cửa ăn xin, bám váy đàn bà?"
Trên mặt Chương Hành rốt cuộc xuất hiện một tia thần sắc xấu hổ.
Nhưng lại chuyển biến tức thì.
"Hạ Ngữ, anh chính là đã cứu em!"