Anh trai và Lý Tình Tình mang theo con dọn vào phòng cho khách ở tầng một. Tuy không rộng rãi, nhưng đối với ba người họ mà nói, đã chẳng khác gì thiên đường.
Hơn nữa trong nhà còn có bảo mẫu, ra vào còn có tài xế.
Đây là chuyện mà trước kia bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Nửa tháng đầu bố mẹ không cho phép bọn họ ngồi cùng bàn ăn cơm, mãi cho đến khi làm kiểm tra toàn thân xác nhận không có bệnh truyền nhiễm, lại cho người dạy dỗ lễ nghi xong, lúc này mới cho phép họ ngồi cùng bàn ăn.
Chuyện sỉ nhục người khác như vậy, anh trai và Lý Tình Tình cũng nhẫn nhịn được.
Trên mặt còn mang theo nụ cười nịnh nọt hèn mọn, tư thái còn thấp hơn cả người giúp việc trong nhà.
Cứ kiên trì như vậy hơn nửa tháng sau, bố mẹ lúc này mới hòa hoãn sắc mặt với họ một chút.
Còn chủ động đưa cho anh trai một tấm thẻ tín dụng.
"Hạn mức thẻ một triệu tệ, hai đứa có thể đi ra ngoài dạo phố, mua sắm đồ đạc, ngày nào cũng ăn mặc hàn chua như vậy cũng khó coi."
Lập tức mắt anh trai và Lý Tình Tình đều sáng rực lên.
Anh trai kích động nói: "Cảm ơn mẹ."
Lý Tình Tình ngăn anh trai lại, giả vờ giả vịt nói: "Mẹ, bình thường ăn mặc dùng đồ đều ở trong nhà, cũng không thiếu thứ gì, số tiền này vẫn là để bố mẹ tự dùng đi ạ."
Cô ta vốn tưởng lời nói lấy lòng ra vẻ ngoan ngoãn này, sẽ khiến mẹ nhìn cô ta với con mắt khác.
Dù sao gia đình bình thường, có bà mẹ chồng nào lại không thích nghe những lời này chứ?
Nhưng nhà tôi tài sản đều có mấy cái mục tiêu nhỏ (mấy trăm triệu tệ) rồi, sợ không phải là tiêu tiền, mà là sợ những kẻ tầm nhìn hạn hẹp còn giả tạo.
Trong nháy mắt, sắc mặt mẹ liền khó coi.
Tôi nghịch chiếc đồng hồ Rolex trị giá cả chục triệu trên tay, cười chế giễu:
"Chị dâu, chị vẫn là mau cầm lấy đi, người không biết chuyện còn tưởng nhà chúng tôi sắp phá sản đấy."
"Một triệu tệ này, cũng chỉ bằng tiền cái túi xách tôi mua lúc đi dạo phố thôi. Chỉ riêng cái đồng hồ này của tôi, cũng bằng tiền tiêu vặt một năm của các người rồi."
"Các người ở nhà rảnh rỗi thì xem nhiều các buổi trình diễn thời trang đỉnh cao vào, nhận biết một số nhãn hiệu, kẻo đi ra ngoài lại làm mất mặt bố mẹ."
Lời này nói cực kỳ khó nghe.
Mặt Lý Tình Tình và anh trai xanh một miếng, trắng một miếng, trong ánh mắt còn có ghen tị và phẫn nộ.
Tuy rằng chỉ có một khoảnh khắc, nhưng vẫn bị tôi bắt gặp.
Anh trai nén giận: "Em gái, em nói chuyện không cần phải khó nghe như vậy chứ?"
Tôi mỉm cười.
"Em đây đều là vì muốn tốt cho hai người thôi. Từ lúc hai người trở về đến nay, chúng tôi đều không dám dẫn đối tác kinh doanh về nhà ăn cơm nữa, đều là tiếp đãi ở bên ngoài. Không chỉ tốn tiền, tốn tâm tư, mà còn khiến họ tưởng chúng tôi không coi trọng họ."
Bố nhíu mày: "Sau này cứ nói các người là họ hàng dưới quê lên, có khách đến, các người đừng có xuất hiện."
Sắc mặt Lý Tình Tình và anh trai lập tức trắng bệch.
Nhẫn nhục chịu đựng lâu như vậy, bọn họ tưởng rằng chỉ cần biểu hiện tốt một chút thì bố mẹ sẽ chấp nhận bọn họ.
Nhưng thực tế lại giáng cho họ một cái tát vang dội.
Anh trai trừng mắt nhìn tôi với vẻ hung ác.
Tôi nhếch môi cười, khiêu khích và khinh miệt.
Chuyện này còn chưa bằng một phần mười những gì bọn họ sỉ nhục tôi kiếp trước đâu.
Những ngày sau này còn dài lắm!