Lễ kỷ niệm công ty rất náo nhiệt.
Không chỉ có nhân viên công ty tham gia, còn có các ông lớn trong ngành.
Anh trai và Lý Tình Tình cuối cùng vẫn đến tham gia lễ kỷ niệm, mẹ vẫn là mềm lòng, nhưng nghiêm lệnh cấm bọn họ không được gây chuyện.
Tôi bưng ly rượu vang, cười híp mắt chào hỏi anh trai đang đứng co ro trong góc.
"Anh trai, đây chẳng qua là lễ kỷ niệm công ty nhà mình, không cần căng thẳng như vậy."
"Anh cũng đừng trách bố mẹ không chịu công khai thừa nhận anh, ở đây bằng cấp thấp nhất cũng là cử nhân, tiến sĩ, du học sinh vơ một cái là được cả nắm. Anh chỉ là bằng tiểu học, ngay cả lao công cũng không ứng tuyển nổi."
"Bố mẹ đã nói với em rồi, lát nữa sẽ tuyên bố em là người thừa kế. Sau này anh mà nghe lời, em chắc chắn sẽ không để anh thiếu ăn thiếu mặc."
Anh trai siết chặt ly rượu trong tay, vẻ mặt âm lãnh nói:
"Mày còn chưa lên làm người thừa kế đâu, đừng vội đắc ý quá sớm."
Nói xong xoay người đi tìm Lý Tình Tình đang ngồi trên sô pha, thì thầm vào tai cô ta vài câu.
Lý Tình Tình kích động nuốt nước miếng, trong mắt cũng bắn ra tinh quang.
Tôi nhếch môi, cá cắn câu rồi.
...
Quả nhiên, ngay trước khi bố mẹ lên sân khấu năm phút, anh trai bưng ly rượu đi tìm bố mẹ.
Trên mặt viết đầy vẻ hối lỗi và ngoan ngoãn.
"Bố mẹ, trước kia là con suy nghĩ thiển cận, cứ tưởng bố mẹ không cho con thừa kế công ty là thiên vị."
"Mãi đến hôm nay con đến đây, mới biết quy mô công ty lớn thế này, bố mẹ giao công ty cho Thi Nhã hoặc là Tống Duật Sơ quả thực là thích hợp nhất."
"Bố mẹ đừng giận con, cũng đừng đuổi con đi, sau này con nhất định sẽ nghe lời bố mẹ."
Tư thái đặt xuống thấp như vậy, thái độ lại thành khẩn đến thế.
Dù sao cũng là con ruột, bố mẹ tự nhiên cũng sẽ không so đo với anh trai, không chút do dự đưa tay nhận lấy ly rượu trong tay anh ta, uống một ngụm.
Khóe miệng anh trai nhếch lên, đáy mắt lóe lên khoái cảm trả thù sắp thành công.
Tống Duật Sơ đi đến trước mặt tôi, nghi hoặc hỏi:
"Nhã Nhã, em đang nhìn cái gì mà cười vui vẻ thế?"
Tôi cười khẽ một tiếng, đầy ẩn ý nói: "Hôm nay là tam hỷ lâm môn, đương nhiên là vui rồi."
Tống Duật Sơ cưng chiều xoa đầu tôi.
"Lần đầu tiên thấy em cười vui vẻ như vậy, chia sẻ một chút xem nào."
Tôi chớp chớp mắt, tinh nghịch nói:
"Anh đợi một chút là biết ngay thôi."
Tống Duật Sơ tuy rằng rất tò mò, nhưng cũng không truy hỏi, mà là luôn đi theo bên cạnh tôi, giúp tôi chắn rượu.
Hay nói đúng hơn là chắn hoa đào cũng không sai.
Cấp hai hay cấp ba, nhưng phàm là nam sinh đẹp trai ân cần với tôi, anh ấy đều sẽ xuất hiện ngay lập tức, cắt đứt hoa đào.
Mỹ danh rằng: "Em bây giờ vẫn là học sinh, phải lo học hành cho tốt!"
Lên đại học rồi, lý do của anh ấy liền nhiều hơn.
"Tên này khóe mắt có nốt ruồi, nhìn một cái là biết lăng nhăng."
"Tên này gò má cao quá, khắc em."
"Tên này gầy quá, yếu đuối mong manh, không bảo vệ được em."
"Tên này chỉ biết đọc sách, ở cùng nhau chán lắm..."
Có qua có lại, mỗi lần bên cạnh anh ấy xuất hiện đại mỹ nữ, tôi cũng sẽ xuất hiện nói lại những lời này một lần.
Anh ấy lập tức liền phủi sạch quan hệ với các cô ấy, bảo vệ tính chính nghĩa cho những lời anh ấy nói trước kia.