Để ngăn cản bố mẹ tìm anh trai về sớm, nên tôi quyết định tự mình tìm một người anh trai, về thay thế địa vị của anh trai ruột.
Khi ý nghĩ này nảy ra, trong đầu tôi liền hiện lên hình ảnh một thiếu niên thanh tú tuấn lãng.
Người duy nhất ra tay giúp đỡ tôi ở kiếp trước, cũng là người nhặt xác cho tôi.
Kiếp trước tôi bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, gặp phải trận tuyết lớn trăm năm mới có một lần. Tôi chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, vì muốn sống sót, tôi gõ cửa tất cả những ngôi nhà còn sáng đèn ven đường.
Nhưng không có ai mở cửa.
Ngay lúc tôi sắp chết cóng đầu đường, anh ấy đã dừng xe lại, đưa tôi vào bệnh viện.
Nhưng đã quá muộn, tôi đã bị đông cứng đến mất nhiệt. Trong cơn mê man tôi nghe thấy anh ấy tự trách nói với bạn rằng nếu anh ấy ra khỏi nhà sớm hơn một chút thì tốt rồi, là có thể cứu tôi một mạng.
Rõ ràng là người lạ chưa từng quen biết, nhưng lại là thiện ý duy nhất tôi gặp được trong cả cuộc đời.
Bố mẹ tôi không chịu đến nhận xác, vì sợ tốn tiền viện phí, cũng không muốn trả tiền hỏa táng.
Anh ấy chỉ là một sinh viên đại học vừa mới khởi nghiệp, rõ ràng tiền bạc eo hẹp như thế, vậy mà vẫn giúp tôi mua một mảnh đất mộ.
"Tôi với cô giống nhau, lúc sống không có nhà, chết rồi tốt xấu gì cũng phải có một nơi thuộc về mình."
"Làm người vất vả lắm, kiếp sau tốt nhất chúng ta đừng làm người nữa."
Đúng vậy, làm người thực sự rất vất vả.
Nhưng ông trời thấy tôi quá đáng thương, cho tôi cơ hội trọng sinh lần nữa, cho nên lần này đến lượt tôi đi cứu vớt anh ấy.
...
Nhìn thấy Lục Duật Sơ mới mười hai tuổi ở trại trẻ mồ côi, tôi hơi ngẩn ngơ.
Anh ấy ngồi dưới gốc cây bồ đề to lớn, nương theo ánh nắng xuyên qua tán cây đang đọc sách.
Yên tĩnh lại dịu dàng, cả người đều tỏa ra ánh hào quang nhu hòa.
Giờ khắc này tôi mới hiểu, tại sao kiếp trước anh ấy trải qua nhiều đau khổ như vậy, rõ ràng cũng đang gian nan sinh tồn, mà vẫn chìa tay ra giúp đỡ tôi.
Có những người, trời sinh đã có lòng từ bi.
"Anh đang đọc sách gì vậy?"
Tôi đi đến bên cạnh anh, tò mò hỏi.
Anh đưa sách cho tôi: "Chiến tranh và hòa bình, em muốn đọc không?"
Tôi nghiêm túc nói: "Vậy anh đọc cho em nghe đi."
Anh ngẩn ra một chút, sau đó gật gật đầu.
Tôi nằm xuống bãi cỏ bên cạnh anh, gió hè hiu hiu, giọng nói của anh dịu dàng lại trầm thấp.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, đã lâu lắm rồi mới ngủ được một giấc ngon lành.
Kiếp trước kể từ sau khi bị bọn buôn người bắt đi, bao gồm cả sau khi trọng sinh, tôi đều chưa từng ngủ được một giấc yên ổn.
Luôn giật mình tỉnh giấc giữa đêm, sợ hãi tất cả những chuyện này chỉ là giấc mộng đẹp của tôi.
Mộng tỉnh rồi lại sẽ quay về nhà bố mẹ nuôi khiến người ta sống không bằng chết kia.
Lúc tỉnh lại, trên người tôi đắp áo khoác của Lục Duật Sơ, anh dựa vào gốc cây ngủ thiếp đi.
Hoàng hôn buông xuống trên người anh, ráng chiều rực rỡ chói mắt, khiến tôi không mở nổi mắt.
Tôi trước giờ đều không dám hy vọng xa vời vào những điều quá tốt đẹp.
Nhưng lần này tôi đã nảy sinh lòng tham đối với Lục Duật Sơ.