Lục Duật Sơ thuận lý thành chương chuyển vào phòng ngủ đã chuẩn bị cho anh trai.
Căn phòng bố cục rất tốt, trang hoàng cũng tinh tế sang trọng.
Chuyện ăn mặc chi tiêu cũng đều giống hệt tôi, được nuôi dưỡng như con trai ruột.
Lục Duật Sơ cũng không để họ thất vọng, trường cấp ba quý tộc khó vào nhất thành phố, anh ấy thi viết hay phỏng vấn đều đứng nhất.
Ở trong trường anh ấy cũng tỏa sáng rực rỡ, không chỉ học tập xuất sắc, mà nhân duyên cũng cực kỳ tốt, một đám phú nhị đại, quan nhị đại cứ đến cuối tuần là đến nhà cùng chơi, nướng thịt, bơi lội, đọc sách...
Cũng nhờ vậy, công ty của bố mẹ lại lên thêm một tầm cao mới, còn mở rộng nghiệp vụ ngoại thương.
Mà tôi cũng đạt được danh hiệu thủ khoa đại học, khiến bố mẹ vui vẻ không thôi.
Dù sao khi có tiền đến một mức độ nhất định rồi, thành tích của con cái mới là vốn liếng để bọn họ khoe khoang.
Tiệc mừng đỗ đại học của tôi, long trọng và náo nhiệt.
Đây là lần đầu tiên Lục Duật Sơ chính thức lộ diện trước mọi người, bố mẹ cho anh ấy đổi họ, tên là Tống Duật Sơ.
Tự hào và kiêu hãnh giới thiệu:
"Đây là con gái và con trai tôi, Tống Thi Nhã, Tống Duật Sơ."
"Hai đứa nó từ nhỏ đã thông minh, hiểu chuyện. Bình thường chúng tôi đều bận công việc, đều là chúng nó tự học cả."
"Bây giờ chúng nó theo chúng tôi học việc ở công ty, đừng thấy tuổi còn nhỏ, nhưng đều rất có thiên phú kinh doanh, khá nhiều dự án và kế hoạch đều là do chúng nó làm, đúng là tre già măng mọc mà!"
Nếu là người khác nói câu này, khó tránh khỏi có chút ý vị "mèo khen mèo dài đuôi".
Nhưng bố mẹ nói câu này, quả thực có sự tự tin.
Tôi là thủ khoa đại học, bạn học bên cạnh toàn bộ đều là tinh anh trong các tinh anh, quan hệ rộng rãi kinh người.
Mà Tống Duật Sơ khi vào đại học năm nhất đã giúp công ty giành được đơn đặt hàng lớn nhất trong lịch sử, đủ cho công ty ăn trong ba năm!
Mọi người nhao nhao lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
"Đừng nói nữa, nhà người ta sinh ra một thiên tài đã là tổ tiên phù hộ rồi, nhà ông bà thì hay rồi, một nhà ra hai đứa."
"Không quá mười năm nữa, cái thành phố A này sợ là thiên hạ của nhà họ Tống các ông rồi."
"Thời buổi này tiền dễ kiếm, con cái khó dạy, ông bà đúng là khiến người ta đỏ mắt..."
Bố mẹ cười đến nếp nhăn trên mặt nở như hoa cúc, rạng rỡ không sao tả xiết.
Tống Duật Sơ đưa cho tôi một miếng bánh kem.
"Đang nghĩ gì thế? Bánh kem em thích ăn nhất cũng không thấy động vào."
Tôi nhận lấy bánh kem, cười híp mắt nói: "Đây không phải là đợi anh đi lấy giúp em sao?"
Tống Duật Sơ bất lực nhìn tôi một cái: "Mấy năm trôi qua rồi, em vẫn lười như thế."
Tôi ăn từng miếng bánh nhỏ, oán trách: "Em lười chỗ nào chứ, cái thế giới này cũng chỉ có mình anh nói em lười thôi."
Tống Duật Sơ thấy bánh kem dính trên miệng tôi, lấy khăn tay dịu dàng giúp tôi lau sạch.
Còn không quên càm ràm:
"Em chỗ nào không lười chứ? Bây giờ còn trầm trọng hơn."
"Lần đầu gặp em, em đã lười đọc sách, bắt anh đọc cho em, em thì hay rồi, ngủ ngon lành."
"Nghỉ hè nghỉ đông lúc nào cũng không làm bài tập, đều là nũng nịu bắt anh làm giúp em. Còn có đồ thủ công trường giao, lần nào không phải là anh làm giúp em chứ?"
Tôi chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Đây là sự thật, tôi không có cách nào phản bác.