Rất nhiều năm sau, Niệm An đã trưởng thành, thi đỗ vào Đại học Nghệ thuật Zurich, giống như tôi, con bé theo học khoa thiết kế.
Con bé cầm giấy báo trúng tuyển chạy đến bên cạnh tôi, tò mò hỏi: "Mẹ ơi, lúc mẹ còn trẻ, có câu chuyện nào khó quên không ạ?"
Tôi nhìn đôi mắt trong veo của con gái, nhớ lại khu nhà quân khu ở Ninh Châu, nhớ lại lần đầu gặp gỡ dưới gốc cây ngô đồng, nhớ lại sự chấp niệm như con thiêu thân lao vào lửa năm nào.
Nhớ lại Lục Cẩn Ngôn, nhớ lại Tô Vãn Khanh, và cũng nhớ lại Thẩm Nghiên Từ.
Nhớ lại dòng sông Limmat ở Zurich, nhớ lại cánh đồng hoa oải hương ở chân dãy Alps, nhớ lại khoảng thời gian hạnh phúc của gia đình ba người chúng tôi.
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu con gái, mỉm cười: "Có chứ, lúc mẹ còn trẻ, mẹ từng có một sự chấp niệm rất ngốc nghếch, cũng từng chịu rất nhiều tổn thương."
"Nhưng mẹ rất may mắn vì đã gặp được bố con, bố đã kéo mẹ ra khỏi bóng tối, mang đến cho mẹ ánh sáng và hạnh phúc."
"Vậy mẹ ơi, mẹ có hối hận không?" Niệm An lại hỏi.
Tôi lắc đầu, nhìn Thẩm Nghiên Từ đang ngồi đọc báo ở một bên.
Anh ấy cảm nhận được ánh mắt của tôi, bèn ngẩng đầu lên, nở nụ cười dịu dàng với tôi.
"Không hối hận." Tôi nhẹ giọng nói: "Những trải nghiệm đó, mặc dù đau khổ, nhưng cũng đã giúp mẹ học được cách trưởng thành, học được cách buông bỏ, học được cách yêu bản thân mình, và cũng làm cho mẹ càng thêm trân trọng hạnh phúc ở hiện tại."
Đúng vậy, không hối hận.
Mọi sự gặp gỡ đều là duyên phận, mọi sự trải qua đều là trưởng thành.
Sự cố chấp của những năm đó, sự đau đớn của những năm đó, đều đã trở thành một phần trong sinh mệnh của tôi, để tôi trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, và cũng để tôi gặp được một Thẩm Nghiên Từ tốt hơn.
Chút kinh hồng chốn nhân gian, liếc mắt nhìn lại thành khoảng không.
Những nhịp đập kinh hồng lướt qua đó, suy cho cùng không thể chống lại được sự đồng hành dài lâu tĩnh lặng.
Quanh đi quẩn lại, chìm chìm nổi nổi, cuối cùng mới nhận ra.
Thứ quý giá nhất trên thế gian này trước nay chưa từng là những đoạn tình yêu oanh oanh liệt liệt, mà là sự dịu dàng cất giấu trong những vụn vặt củi gạo dầu muối.
Là cho dù có trải qua bao nhiêu giông bão, vẫn có người nguyện ý nắm lấy tay bạn, cùng bạn ngắm nhìn mọi phong cảnh trên thế gian, cùng bạn đi qua năm tháng đời người.
Còn tôi, thật may mắn biết bao, vì đã gặp được một người như vậy, và sở hữu một niềm hạnh phúc như vậy.
Quãng đời còn lại dài đằng đẵng, năm năm tháng tháng, đều là hoan hỉ.
—Toàn văn hoàn—