Tôi lê thân thể nhỏ bé, từ từ dịch khỏi giường.
Kiếp này tôi sẽ không gửi gắm hy vọng lên người anh trai, anh ta mong tôi chết còn không kịp để dọn chỗ cho Lý Chiêu Chiêu.
Người giúp việc cũng dựa hơi anh trai mà sống, vốn không để một đứa trẻ 8 tuổi vào mắt, giờ này chắc đang trốn trong phòng đánh bài, cố tình muốn dồn tôi vào chỗ chết.
Cho nên tôi phải tự cứu mình, cho dù phải trả cái giá thê thảm hơn nữa cũng không tiếc.
Tôi lặng lẽ đi đến thư phòng, qua khe cửa nhìn thấy anh trai đang gọi video với Lý Chiêu Chiêu.
Phải nói là, Lý Chiêu Chiêu tuy tuổi còn nhỏ, nhưng thông minh hơn anh trai 16 tuổi của tôi nhiều, thảo nào kiếp trước có thể xoay anh ta như chong chóng.
Tôi cười lạnh, lặng lẽ khóa cửa thư phòng, ném chìa khóa vào thùng rác.
Sau đó lấy bật lửa ra, châm lửa tấm thảm trước cửa.
Làm xong tất cả những việc này, tôi yên lặng nằm lại lên giường.
Kiếp trước anh trai mặc kệ tôi sốt cao, kiếp này tôi tự nhiên báo đáp, cho anh ta nếm thử mùi vị của lửa đỏ.
Anh trai đang chìm đắm trong cạm bẫy dịu dàng của cô bạn gái nhỏ, hoàn toàn không chú ý đến tiếng khóa cửa phòng.
Đợi đến khi anh ta ngửi thấy mùi khét, lửa đã lan vào trong thư phòng rồi.
Cứu mạng với! Cứu tôi với!
Anh trai hoảng hốt chạy loạn, liều mạng vặn tay nắm cửa.
Anh ta không biết cửa phòng đã bị tôi khóa lại rồi, mọi việc làm đều là vô ích.
Á á á! Cứu tôi!
Thân thể anh trai bị lửa đỏ nuốt chửng, mỗi một câu cầu xin tha thứ đều đang nhảy múa trên đầu tim tôi.
Tôi nghĩ, nếu trên thế giới có âm thanh nào tuyệt diệu nhất, đó nhất định là bản giao hưởng đan xen giữa tiếng hét thảm thiết của anh ta và tiếng lửa nổ lách tách.
Năm phút sau, người giúp việc cuối cùng cũng phát hiện ra điều không ổn, vừa hét lên vừa gọi điện thoại báo cháy.
Có người đề nghị phá cửa thư phòng, cứu anh trai ra.
Nhưng ngại vì tư lợi và trong tay không có dụng cụ, bọn họ không ai động đậy.
Tôi đứng trên cầu thang, mỉm cười nhẹ, sau đó cố ý lăn từ trên cầu thang xuống, ngã đến đầu rơi máu chảy, vẫn giả bộ ra vẻ lo lắng cho anh trai.
Anh ơi... anh ở đâu?
Cô chủ.
Đám người giúp việc nhìn thấy tôi, mắt sáng lên.
Nếu anh trai có mệnh hệ gì, tôi chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Trình, lúc này không lấy lòng tôi thì còn đợi đến bao giờ.
Bọn họ vội vàng đỡ tôi dậy, nhưng khi chạm vào tôi liền thốt lên kinh hãi.
Nóng quá, mau đưa cô chủ đi bệnh viện.
Co rúc trong lồng ngực ấm áp, tôi nhắm chặt hai mắt, ngủ thật say.
Đây là giấc ngủ yên ổn nhất trong cuộc đời tôi.
Sau khi tỉnh ngủ, màn kịch trả thù mới vừa mở màn.