Bố tôi ngoài mặt nhận nuôi Hạ Tư Viễn, thực tế không làm thủ tục trên pháp luật.
Một là Hạ Tư Viễn còn hai năm nữa là thành niên rồi, có người giám hộ hay không đối với anh ấy mà nói cũng không quan trọng lắm.
Hai là bố tôi lo lắng Hạ Tư Viễn thân cường lực tráng sẽ thừa kế gia sản nhà họ Trình.
Đừng nói anh ruột tôi còn sống, bố mẹ tôi vẫn còn đầy tham vọng, định nhân lúc bảo đao chưa già tạo thêm cho tôi một đứa em trai nữa.
Bọn họ tin chắc bọn họ sẽ sinh thêm được một bé trai khỏe mạnh, đến lúc đó Hạ Tư Viễn phò tá em trai nhỏ, tôi lót đường liên hôn, há chẳng phải đẹp lắm sao?
Để tránh bi kịch vô nhân đạo này, tôi đặc biệt tìm hai loại thuốc tránh thai, lần lượt bỏ vào ly của bố mẹ tôi.
Nhà họ Trình không thể xuất hiện đứa con thứ tư, cho dù là con riêng cũng không được.
Ngay khi tôi đang khí thế ngất trời thêm gạch ngói cho sự nghiệp tuyệt hậu của bố mẹ, anh ruột tôi làm loạn lên.
Bọn mày lại dám cõng tao nhận nuôi một thằng tạp chủng? Coi tao chết rồi sao?
Anh trai nằm trên giường, tiện tay vớ lấy ly nước, dao gọt hoa quả các loại ném loạn xạ.
Từ khi anh ta phát hiện ra mình cả đời này đều phải sống trong phòng vô trùng, mãi mãi không thể hưởng thụ cuộc sống sa đọa trước kia nữa, lập tức vỡ mộng.
Hơn nữa gương mặt kia của anh ta đã hoàn toàn thay đổi, hình dạng ngũ quan như kem bị tan chảy, tùy tiện đắp lên nhau, nhìn vào đặc biệt đáng sợ.
Nghe nói lần đầu tiên anh trai soi gương sau phẫu thuật đã bị chính mình dọa ngất.
Cho dù là bố mẹ "tình thâm nghĩa trọng", cũng không chịu nhìn thêm gương mặt con trai cưng lấy một lần.
Đến từ sự ghét bỏ như có như không của cha mẹ, sự chênh lệch tâm lý to lớn, cũng như vết thương đau đớn khó nhịn, tính khí anh trai càng ngày càng tệ, động một chút là đánh người.
Nếu nói trên thế giới chỉ có một người có thể nhận được sự dịu dàng của anh ta, thì chỉ có một mình Lý Chiêu Chiêu, còn chúng tôi căn bản không xứng.
Ví dụ như lúc này đây, anh trai biểu cảm dữ tợn, mắng nhiếc ầm ĩ.
Cái thằng tạp chủng kia dựa vào cái gì dám cướp vị trí của tao? Sao nó dám?
Tao hiểu rồi, là do Trình Diệp con ranh con kia xúi giục, nó cố tình muốn dồn tao vào chỗ chết.
Tôi đáng thương trốn ra sau lưng Hạ Tư Viễn, Hạ Tư Viễn che chở cho tôi, mặc cho những thứ hoa quả thối kia ném vào mặt anh ấy.
Bị ném xong sau đó lại đưa tôi đến trước mặt bố mẹ tôi bán thảm.
Lâu dần, chút kiên nhẫn còn sót lại của bố mẹ tôi cũng bị mài mòn sạch sẽ.
Nhìn thấy anh trai làm trong nhà gà bay chó sủa, bố tôi nhíu mày quát lớn.
Trình Hạo! Tư Viễn hiện tại là con nuôi của nhà họ Trình, là em trai của mày, mày không được sỉ nhục nó.
Anh trai lạnh lùng hừ một tiếng.
Đừng tưởng tao không biết tâm tư của ông, ông cái lão già không chết này đột nhiên động tâm tư nhận con nuôi, chắc chắn tâm tư không thuần.
Sắc mặt bố tôi xanh mét, anh trai lại tiếp lời.
Đã ông có thể tìm cho con ranh Trình Diệp kia một thằng anh trai, thì cũng phải tìm cho tôi một đứa em gái, nếu không tôi không để yên cho ông đâu.
Tôi nhướng mày.
À, cùng đường đâm liều rồi sao?
Tôi đã xem lịch sử trò chuyện của anh ta và Lý Chiêu Chiêu hơn nửa năm nay, gần đây không ngừng nhắc đến việc cô ta ở cô nhi viện ăn không đủ no mặc không đủ ấm, ý đồ thông qua tay anh trai, để cô ta đến nhà họ Trình sống những ngày tháng tốt đẹp.
Anh trai cũng nhớ vợ tha thiết, hận không thể lập tức đón Lý Chiêu Chiêu về nhà.
Nghe thấy yêu cầu vô lý của anh trai, bố mẹ tôi nhìn nhau một cái, mất kiên nhẫn nói.
Thôi được rồi, một đứa con gái thôi mà, cũng không gây ra sóng gió gì được, nhận nuôi thì nhận nuôi, dù sao cũng chỉ là chuyện thêm đôi đũa.
Anh trai vui mừng khôn xiết.
Tôi nhếch môi cười nhạt.
Cuối cùng cũng đến rồi, Lý Chiêu Chiêu.
Lần này, nhà họ Trình không còn là cái ổ phúc cho cô ta tìm hoan mua vui nữa, mà là một hang quỷ sẽ ăn cô ta đến không còn thừa mẩu xương nào.