Bọn chúng ép tôi vào trong góc tường, tạo thành một vòng vây.
"Cao Khiết, mày thật sự cho rằng bản thân mày có chút bản lĩnh hay sao?"
Vương Lộ cười lạnh, ánh mắt tràn đầy ác ý.
"Đừng tưởng thầy giáo khen mày vài câu, là mày đã không biết mình là ai rồi. Nói cho mày biết, trong cái trường này, mày vẫn phải nghe lời tao!"
Cô ta vừa nói, vừa vươn tay định đẩy tôi.
Tôi đã sớm có chuẩn bị, liền túm lấy tay cô ta, lạnh lùng nhìn cô ta.
Vương Lộ thấy tôi dám phản kháng, sắc mặt thoáng chốc trầm xuống.
Cô ta vẫy vẫy tay, lũ đàn em phía sau lập tức ùa lên.
"Đánh nó cho tao! Để cho nó biết ở đây ai mới là người có quyền quyết định."
Bọn chúng đứa thì túm tóc tôi, đứa thì xé áo tôi, lại còn có đứa đạp một cú vào bụng tôi.
"Lột sạch quần áo của nó ra cho tao! Tao xem nó còn kiêu ngạo thế nào được nữa!"
Giây tiếp theo, tôi trực tiếp nổi điên đánh đám người đó tơi bời, dồn hết toàn bộ sức lực, mỗi một cú đấm, mỗi một cú đá đều không chút lưu tình.
Vương Lộ lại không ngờ rằng tôi sẽ trở nên điên cuồng như vậy, cô ta sững sờ nhìn tôi, trong mắt đong đầy sự khiếp đảm.
"Mày... Mày điên rồi!"
Cô ta hét lên chói tai, định thụt lùi về sau, nhưng đã bị tôi túm chặt lấy tóc.
"Điên sao? Là bọn mày tới chọc tao trước cơ mà!"
Tôi gầm lên, tung một đấm thẳng vào mặt cô ta, rồi bồi thêm một cú đá vào bụng cô ta.
Vương Lộ thét lên thảm thiết, đau đến mức cuộn tròn người lại.
Tôi nhân cơ hội vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của những người khác, rồi bắt đầu điên cuồng phản kích.
Tôi đạp ngã một nữ sinh đang kéo tóc mình, tiếp tục tung cú đấm vào bụng một nữ sinh đang xé áo mình.
Bọn chúng bị tôi đánh cho thất bại thảm hại, gào thét trong hoảng loạn.
"Không phải chúng mày rất giỏi hay sao? Không phải rất thích bắt nạt người khác hay sao? Bây giờ sao lại không dám đánh trả nữa rồi?"
Tôi cười khẩy, đá một cú vào lưng một nữ sinh đang định bỏ chạy.
"A——"
Nhỏ đó ngã nhào xuống đất, đau đến mức gào khóc ỏm tỏi.
Đám đàn em còn lại thấy thế, cũng đều sợ hãi tháo chạy tứ tán.
Tôi tựa như một con dã thú bị chọc giận, bất chấp mọi thứ mà phát điên.
Hiện tại chỉ có ra tay tàn nhẫn hơn, dứt khoát hơn bọn chúng, mới có thể khiến bọn chúng thực sự nảy sinh e ngại.
Sắc mặt của Vương Lộ rõ ràng không được tốt lắm, nhưng cô ta vẫn cố chấp chống đỡ ngồi tại chỗ, dùng ánh mắt đầy khiêu khích nhìn tôi.
"Cao Khiết, mày được lắm! Nhưng mà, Vương Lộ tao không phải loại người dễ bị bắt nạt như vậy đâu!"
Đến giờ giải lao, cô ta đột nhiên đứng lên, lớn tiếng tuyên bố với cả lớp: "Cao Khiết, mày có dám đánh cược với tao không?"
Tôi nhướng mày, nhìn ánh mắt khiêu khích của cô ta, cười nhạt trong lòng.
"Nếu lần thi thử tiếp theo mày có thể vượt qua tao, tao tùy mày xử trí."
"Còn nếu mày thua, thì chạy ra cái sân vận động lớn nhất của trường mình, cởi sạch quần áo rồi chạy 10 vòng, vừa chạy vừa hô『Tôi Cao Khiết là một con đĩ』!"
Cả lớp vang lên một trận xôn xao, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm hai chúng tôi.
Được thôi, trò này rất hợp với phong cách của Vương Lộ.
"Được thôi, cược thì cược!"
Các học sinh đang ngồi đó đều hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn tôi bằng ánh mắt y như đang nhìn một con ngốc.
Có người mắng tôi là kẻ điên, cũng có người nói Vương Lộ ức hiếp người quá đáng.
"Cái này cũng quá tàn nhẫn rồi chứ? Vậy mà Cao Khiết cũng dám đồng ý sao!"
"Lần này thì có kịch hay để xem rồi, đợi đến lúc nhỏ đó thua Vương Lộ, thì mất mặt chết đi được!"
Phải biết rằng, thành tích của Vương Lộ gần như luôn ổn định trong top ba toàn khối.
Rất nhiều bạn học đã đến khuyên can tôi.
"Không phải chỉ bị chế giễu vài câu thôi sao? Nhịn một chút là qua rồi."
"Hay là thôi bỏ đi, cậu làm vậy chẳng phải là tự rước lấy nhục nhã sao?"
Tôi bật cười.
Vì cớ gì mà phải từ chối?
Cũng chỉ là việc học mà thôi, có gì khó khăn chứ?
Hôm nay sống lại một lần nữa, lại còn có thêm bàn tay vàng ngập tràn sức mạnh.
Lẽ nào còn phải sợ chút thi cử cấp ba bé nhỏ này hay sao?
Điều mà cô ta không hề hay biết chính là, tất cả những việc cô ta đang làm hiện tại, đều đi đúng theo ý nguyện của tôi.
Còn chưa về đến nhà, bố mẹ đã biết chuyện tôi đánh nhau với người khác ở trường, lại còn dám cá cược, nên nóng lòng gửi WeChat xả một tràng chửi rủa tôi.
Vừa về tới nhà, bọn họ càng ra vẻ hận sắt không thể rèn thành thép.
"Cao Khiết, mày bị điên rồi phải không? Mày có biết bản thân mày đang làm cái quái gì không hả?"
"Mày không chịu tử tế học hành, lại còn ở trường gây chuyện thị phi, tao đã dùng lời ngon tiếng ngọt để khuyên bảo mà mày cũng hoàn toàn không nghe!"
"Bố mày và tao đều là danh gia vọng tộc, sao mày lại có thể hèn kém đến như vậy cơ chứ? Có thể đừng làm tao mất mặt xấu hổ nữa được không!"
Tôi quay người đi về phòng, không thèm để tâm đến mấy lời của bọn họ, chỉ chuyên tâm làm đề bài đang dở trên tay.
Kiếp trước, khi đối mặt với những lời chỉ trích và chửi bới này của bố mẹ, tâm hồn yếu ớt của tôi gần như hoàn toàn suy sụp, đã từng vài lần nghĩ đến việc nhảy từ tầng sáu xuống, để kết thúc tất cả.
Nhưng tôi của kiếp này, cõi lòng đã tĩnh lặng như giếng cổ không chút gợn sóng.
Linh hồn của một học sinh trung học nhút nhát và hèn yếu, ngay từ khoảnh khắc quay lại mốc thời gian này, cũng đã chết đi một cách triệt để rồi.
Nhìn những bài thi và sách vở chất đống cao như núi trên bàn học, tôi thầm nắm chặt nắm đấm.
Những trải nghiệm bi thảm của kiếp trước, tựa như những nhát roi hung hăng quất vào lưng tôi.
Chỉ cần tôi buông lỏng một chút, thì cuốn lịch sử đầy máu và nước mắt đó lại lên tiếng nhắc nhở tôi.
Tôi tuyệt đối không thể dừng bước.
Thay vì lãng phí thời gian để tranh cãi với bọn họ rồi không đi đến đâu, thì chi bằng làm thêm vài bộ đề.
【Phát hiện ký chủ vừa ôn lại một lượt các điểm kiến thức ngữ văn cấp ba, chúc mừng ký chủ nhận được +10 điểm, hiện tại là 650 điểm.】
【Phát hiện ký chủ vừa chinh phục được những trọng điểm và độ khó của vật lý cấp ba, chúc mừng ký chủ nhận được +10 điểm, hiện tại là 700 điểm.】
Ban ngày tôi điên cuồng làm đề ở trường, mỗi khi làm xong một bộ đề đều xem lại đáp án một lượt, nhân cơ hội củng cố lại một điểm kiến thức.
Đến tối, tôi lại dùng những thông tin đã tiếp thu trước đó, kiểm tra ôn tập lại từng điểm kiến thức theo một lịch trình cố định.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, nên đạt được hiệu quả gấp đôi chỉ với một nửa công sức.
Không biết có phải bị nhiệt huyết học tập dâng cao của tôi ảnh hưởng hay không, trong ánh mắt đầy thù địch của Vương Lộ, bất ngờ xuất hiện thêm một tia căng thẳng và e sợ so với trước.
Chớp mắt một cái, lại đến ngày diễn ra kỳ thi thử lần thứ hai.
Trải qua lời cảnh báo của lần trước, giáo viên coi thi lần này đặc biệt tận tâm tận lực, hận không thể trực tiếp chúi đầu xuống bài thi trước mắt tôi, để xem xem có phải tôi đang gian lận hay không.
Sau khi lướt qua lướt lại đề thi nhiều lần trong tâm trí, khẳng định là không có câu nào không biết làm, tôi mới hài lòng đặt bút xuống.
Tôi cảm thán, cái cảm giác có thể tự do tung hoành thế này, thật sung sướng!