"..."
Chuyện xấu hổ như thế, cũng không cần thiết phải nói ra đâu.
Nhưng mà cậu ấy đã biết rõ ràng như vậy, cũng có nghĩa là cậu ấy cũng trùng sinh rồi? Hay là thức tỉnh rồi?
Tôi khẽ ho một tiếng, cẩn thận từng li từng tí hỏi cậu ấy: "Vậy kiếp này em thức tỉnh lúc nào thế?"
Hoắc Diệu hơi nhếch khóe môi: "Một tháng rưỡi trước, đêm biệt thự Thiên Liễu Uyển bị thiêu hủy."
"Cho nên hôm đó em từ nước ngoài vội vội vàng vàng chạy về, chính là để cứu chị?"
Cổ họng tôi có chút khô khốc, giọng nói cũng thấp xuống.
Cậu ấy từ chối cho ý kiến: "Về hơi muộn chút, tôi tưởng chị lại bị thiêu chết rồi, may mà..."
May mà tôi cũng trùng sinh.
Tôi ổn định cảm xúc: "Kiếp này chị sẽ không dễ chết như vậy đâu, cho dù chết cũng phải kéo Hoắc Tư Tư làm đệm lưng trước."
Nhắc tới Hoắc Tư Tư, giọng điệu Hoắc Dập An lần nữa trở nên âm u.
"Tôi cái gì cũng đã điều tra rõ ràng rồi, đương nhiên không tha cho cô ta, cô ta hiện tại đang nằm trong phòng chứa đồ đấy."
Theo lời chính cậu ấy nói, sau khi phát hiện tôi không thấy đâu trong bữa tiệc liền lập tức lặng lẽ phong tỏa toàn trường, cuối cùng ở tầng hai phát hiện bóng dáng lén lén lút lút của Hoắc Tư Tư.
Ngay lập tức bị cậu ấy đánh ngất ném vào một căn phòng nhỏ.
Khi Hoắc Tư Tư tỉnh lại, nhìn thấy chính là khuôn mặt tương tự mà lạnh lùng của hai chị em chúng tôi.
Chỉ tiếc trong miệng cô ta nhét giẻ lau, không phát ra được bất cứ âm thanh gì.
Tôi đi về phía trước vài bước, hung hăng nghiền lên chân cô ta.
"Em gái à, chị nghĩ rồi, loại người như em không đáng được tha thứ. Cho nên em cứ ở trong địa ngục hối lỗi thật tốt đi."
Hoắc Tư Tư còn muốn cầu xin tha thứ, bị tôi một tát dùng Ete đánh ngất.
Tôi và Hoắc Dập An hợp lực chuyển cô ta đến một phòng ngủ mới, đồng thời bày cô ta và Chu Lãng thành tư thế thân mật khăng khít.
Muốn xuống địa ngục thì hai người cũng tốt hơn một người cô đơn lẻ loi.
Mầm mống của ngọn lửa bên ngoài vẫn đang cháy.
Chúng tôi không dập tắt nó, cũng không ngăn cản sự lây lan của nó.
Mà là khóa kỹ cửa, xoay người đi xuống lầu.
Bố mẹ đã lâu không thấy chúng tôi, vô cùng lo lắng, trong nháy mắt chúng tôi xuất hiện mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hai chị em con chạy đi đâu thế? Mọi người còn đang đợi chụp ảnh nắm tay với các con đấy."
Hoắc Dập An bất đắc dĩ: "Bọn con cũng không phải khỉ, có cần thiết phải để bọn họ chụp tới chụp lui không?"
Lời tuy nói như vậy, lại kéo tôi chủ động rúc vào bên cạnh bố mẹ chụp một bức ảnh gia đình.
Cảm giác này, thật tốt.