Hoắc Tư Tư chỉ cảm thấy da mặt lạnh lẽo, ngay sau đó ôm mặt lớn tiếng thét chói tai.
"A a a a! Mày trả khẩu trang cho tao!"
Cái khẩu trang mỏng manh kia đã nhẹ nhàng rơi xuống đất, bị đám đông đang xao động dẫm nát.
Một đám thiếu gia tiểu thư nhà giàu mười bảy mười tám tuổi, đâu đã thấy qua cảnh tượng khủng bố như thế, huống chi người bị hủy dung này còn là bạn học sớm chiều ở chung với mình.
Từng người một gào khóc thảm thiết, vừa hét vừa lùi lại.
Bên cạnh Hoắc Tư Tư trong nháy mắt trống ra một khoảng lớn.
Kiếp trước, cô ta chính là đối xử với tôi như vậy.
Tôi vốn dĩ đã bị mức độ bị thương sau hỏa hoạn đả kích rồi, Hoắc Tư Tư trước mặt từng người từng người một, lặp đi lặp lại vạch trần vết sẹo của tôi.
Đặc biệt là cùng với vị bạn trai Chu Lãng này của cô ta.
Để mọi người nhìn thấy dáng vẻ chật vật của tôi.
Cho nên kiếp này, tôi trả lại cho cô ta!
Chu Lãng cũng chẳng khá hơn chút nào, trong mấy chục người thì hắn ta là động tĩnh lớn nhất, thậm chí đặt mông ngồi phịch xuống đất, hai chân run rẩy.
Tôi tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, thấm thía nói.
"Em gái à, em để ý chút đi. Nhà họ Hoắc chúng ta tốt xấu gì cũng là gia đình danh giá lừng lẫy, cho dù em bị hủy dung rồi cũng không nên giao du với loại bạn trai tùy tiện dọa một cái liền ngồi bệt xuống đất như thế này chứ?"
"Con khốn, tao giết mày!"
Hình tượng khổ tâm kinh doanh bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, khuôn mặt khiến người ta vô cùng căm ghét này cũng bại lộ trước công chúng.
Hoắc Tư Tư hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang vô tội thiện lương, hung hăng lao về phía tôi.
Tôi không hoang mang không vội vã vươn chân ra, vừa vặn đá vào chỗ vết bỏng trên đùi cô ta.
"Á!"
Chân Hoắc Tư Tư không khống chế được cong xuống dưới, thân thể mất trọng tâm, nặng nề đập lên người Chu Lãng.
Mặt Hoắc Tư Tư đập vào xương cốt Chu Lãng, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết lợn!
"Ồn ào cái gì mà ồn ào, cả cái tầng này chỉ có lớp các anh chị là ồn nhất!" Chủ nhiệm giáo dục không rõ sự tình, đi vào phòng học quát mắng.
"Hai vị bạn học đang yêu đương ở giữa kia, phòng học là nơi học tập, không phải nơi nói chuyện yêu đương, trước giờ tan học trưa nay tôi muốn gặp phụ huynh các em."
Đợi ông ấy tới gần, vừa nhìn thấy đặc điểm khuôn mặt của Hoắc Tư Tư, còn chưa kịp nói hết câu đã bị dọa đến mức lên cơn đau tim.
Ồ, vừa hay người thầy giáo này chính là bị bệnh tim.
Lần này thuốc cứu tim nhanh cũng không kịp dùng.
Hai mắt nhắm lại, thẳng tắp nằm vật ra.
Buổi sáng hôm đó, xe cộ qua lại trong trường rất nhiều.
Người bị xe cứu thương kéo đi cũng rất nhiều.
Nhưng tôi cảm thấy còn chưa đủ đâu.
Kiếp trước, cô ta dùng làn da bị bỏng của tôi, biến thành câu chuyện phiếm để cô ta cùng các bạn học cười đùa trêu chọc.
Kiếp này, cô ta cảm nhận được rồi chứ?