Thứ hai tôi đưa Trì Trì đi học, trên đường dặn dò thằng bé: "Nghỉ lễ thì vui vẻ chơi, nhưng bây giờ đi học rồi, phải học hành chăm chỉ, không được phân tâm, biết chưa?"
"Biết rồi." Trì Trì cố ý làm ra vẻ mặt không kiên nhẫn, "Tôi cũng không phải trẻ con ba tuổi."
"..."
Cũng đúng, nó 5 tuổi rồi.
Đưa con đến trường, về đến nhà tôi bắt đầu nằm ườn ra.
Cuộc sống thần tiên này thực sự quá sướng!
Sau đó chiều tối đi đón Trì Trì tan học.
Cứ thế trôi qua một tuần, Chu Ngộ Diễn đã trở về.
Đứng thẳng trở về, trong khoảng thời gian đó anh ta không gọi cho tôi cuộc điện thoại nào.
Tôi phát ra từ nội tâm nói: "Anh không sao thật là quá tốt rồi!"
Môi mỏng của Chu Ngộ Diễn mím lại: "Yên tâm, không thiếu tiền của cô đâu."
Tôi cũng là người cần mặt mũi chứ.
"Tôi cũng không phải hoàn toàn vì tiền." Tôi chân thành nói: "Anh là ba của Trì Trì, anh mà xảy ra chuyện, thằng bé chắc chắn là người buồn nhất, tôi không nỡ để Trì Trì buồn."
Chu Ngộ Diễn: "..."
Sao anh ta lại có vẻ mặt như bị đâm trúng tim đen thế kia?
Chẳng lẽ tôi lại nói sai rồi?
Tôi lảng sang chuyện khác: "Đúng rồi, nắm được thóp của anh hai anh chưa?"
Đáy mắt Chu Ngộ Diễn lóe lên tia sáng lạnh: "Không dễ như vậy."
Cũng đúng.
Đó chính là đại phản diện mà!
Lần này thất thủ, hắn ta chắc chắn sẽ mau chóng lên kế hoạch cho bước tiếp theo.
Trì Trì...
Trong sách có một tình tiết, không lâu sau khi Chu Ngộ Diễn bị liệt, Trì Trì bị bắt cóc.
Vụ bắt cóc này cũng mang lại bóng ma rất lớn cho Trì Trì.
Dẫn đến việc Trì Trì không chỉ thừa kế những thói xấu của Chu Ngộ Diễn, mà còn mắc chứng sợ không gian kín.
Sau này độ khó để nữ chính cứu rỗi Trì Trì tăng thêm 36%.
Tôi vừa định nói chuyện này cho Chu Ngộ Diễn, thì nghe thấy:
"Sao cô biết hắn ta chuẩn bị ra tay với tôi ở London?"
Giọng điệu Chu Ngộ Diễn trầm lạnh.
Cái bệnh đa nghi của tổng tài bá đạo bị tôi kích hoạt rồi.
Tôi tổng không thể nói tôi từng đọc kịch bản được chứ?
"Tôi đương nhiên biết rồi!" Tôi ph trương thanh thế nói: "Tôi biết thì lạ lắm sao? Tôi không biết mới là lạ đấy!"
Chu Ngộ Diễn: "..."
"Hai anh em các người đấu đá nội bộ bao nhiêu năm nay, anh cũng không nghĩ thử xem, hắn ta có thể bỏ qua cơ hội tốt khi anh xuất ngoại như vậy sao?" Tôi chắp tay sau lưng, cố gắng làm cho mình trông giống một nhà thông thái, "Chuyện sớm muộn thôi, tôi cũng là để anh phòng bệnh hơn chữa bệnh."
Chu Ngộ Diễn không hỏi thêm nữa: "Tóm lại, lần này cảm ơn cô."
Anh ta nói tiếp: "Tuy không nắm được thóp của hắn, nhưng cũng đủ để hắn yên ắng một thời gian rồi."
Cái đó thì chưa chắc.
"Hắn không ra tay với anh, nói không chừng sẽ ra tay với Trì Trì, thời gian này anh phái thêm vài người bảo vệ Trì Trì đi."
Chu Ngộ Diễn gật đầu, im lặng một lúc hỏi tôi: "Cho nên, tôi nên cảm ơn cô thế nào đây?"
Anh ta hỏi thẳng thắn như vậy, tôi sao có mặt mũi nói chứ?
Tôi giả bộ xua tay: "Ây da, không cần đâu, đều là vì con cái..."
Đáy mắt Chu Ngộ Diễn ẩn chứa một tia hứng thú: "Cho cô một triệu?"
Tôi vô sỉ động lòng rồi.
Làm ơn đi! Đó là một triệu đấy!
"Cái này ngại quá nhỉ? Tôi thật sự không phải vì tiền, tôi thích Trì Trì, coi thằng bé như con ruột..."
"Cô cứ nói là cô có muốn hay không thôi."
"Muốn."
Do dự một giây đều là sự thiếu tôn trọng đối với một triệu này!
Chu Ngộ Diễn: "..."
"Vậy tôi về phòng trước đây." Tôi xấu hổ trở về phòng, nhảy cẫng lên ba tấc tại chỗ.
Á! Á! Á!
Lại một triệu vào tài khoản, tôi đúng là thiên tài kiếm tiền mà!