Tôi đặt điện thoại xuống.
Tôi của kiếp trước từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, sau này liều mạng thi vào đại học tốt, nỗ lực làm việc, kiếm tiền mua nhà, chính là muốn có một cái nhà của riêng mình.
Tôi đối với gia đình thực sự là quá khao khát.
Hôm nay, tôi cuối cùng cũng có thể có một gia đình rồi.
Tôi tuyệt đối sẽ không buông tay.
Mọi thứ đều trở nên sáng tỏ.
Tôi chạy thẳng đến cửa phòng Chu Ngộ Diễn, vừa định mở cửa thì nghe thấy...
"Ba, con làm theo lời ba dạy nói với mẹ rồi."
Chu Ngộ Diễn: "Ừ, rất tốt."
Trì Trì: "Vậy sau này con có thể gọi ba là ba ba không?"
Chu Ngộ Diễn: "..."
Trì Trì: "Mẹ thích con gọi ba là ba ba."
Chu Ngộ Diễn: "Đương nhiên có thể."
"..."
Được.
Rất tốt.
Hai cha con này thật sự rất tốt.
Trì Trì mở cửa đi ra, nhìn thấy tôi, trong thần sắc lập tức lóe lên một tia không tự nhiên.
Thằng bé chỉ vào bên trong: "Mẹ, là ba dạy con nói như thế đấy."
Thằng bé qua ôm lấy chân tôi: "Mẹ, con cũng mới 5 tuổi thôi mà."
"..."
"Chu Huyền Trì!" Chu Ngộ Diễn sải bước đi tới.
Trì Trì trốn sau lưng tôi: "Mẹ bảo vệ con!"
Tôi dang rộng cánh tay: "Anh làm cái gì?"
Chu Ngộ Diễn lập tức xìu xuống: "Tôi không làm gì cả."
"Trì Trì, con về phòng trước đi, mẹ có chuyện nói với ba." Tôi vỗ vỗ đầu nhỏ của Trì Trì, nhìn theo nó vào phòng, sau đó vào phòng Chu Ngộ Diễn.
"Yên Yên, tôi sai rồi." Chu Ngộ Diễn cúi đầu xin lỗi, "Tôi không nên lợi dụng Trì Trì nói với em những lời đó."
Anh ta ngẩng đầu lên: "Còn nữa, chữ đó đọc là cháng (trường/dài)."
"..."
Ánh mắt tôi rơi xuống phía dưới: "Mắt tôi chính là thước đo, anh đừng có lừa tôi."
Chu Ngộ Diễn: "..."
"Nói chuyện chính sự." Tôi ho nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn anh ta, "Chu Ngộ Diễn, tôi nói thật, tôi... thích anh, không phải vì anh có tiền, cũng không phải vì anh đẹp trai.
"Thực ra lúc đầu, tôi đúng là thích tiền của anh, còn cả Trì Trì, nhưng khoảng thời gian này chung sống, tôi... động lòng với anh rồi, đây là lời trong lòng của tôi.
"Chúng ta kết hôn đi, sau này chúng ta cứ sống tốt qua ngày, cùng với Trì Trì, nhà chúng ta ba người, mãi mãi không chia lìa."
Tôi nói đến đây, bước lên trước một bước: "Vậy anh... anh đối với vợ trước của anh..."
Thực ra đây cũng là một nút thắt trong lòng tôi.
Chu Ngộ Diễn không phải là người tùy tiện động lòng, anh ta chắc vẫn chưa buông bỏ được vợ trước của mình nhỉ.
Tôi không biết nên đối mặt với cái này thế nào.
Chu Ngộ Diễn nắm lấy tay tôi, đưa tôi đến bên ghế sofa ngồi xuống.
"Thực ra Trì Trì là con của chị cả tôi." Anh ta khẽ thở dài một tiếng, "Chị cả tôi chưa kết hôn đã mang thai, sinh khó mà chết, tôi liền đưa Trì Trì về bên cạnh, coi nó như con ruột của mình."
Tôi làm sao cũng không ngờ thân thế của Trì Trì lại là như vậy.
"Vậy... Trì Trì còn chưa biết, đúng không?"
Tôi hỏi một câu thừa thãi, Trì Trì vừa nhìn là biết không biết rồi.
Chu Ngộ Diễn gật đầu: "Nó không biết, nó bây giờ còn nhỏ, có lẽ đợi nó lớn hơn chút nữa, tôi sẽ nói cho nó biết."
Tôi biết loại chuyện này cũng không giấu được cả đời.
Dù sao bất kể thế nào, Trì Trì bây giờ đều là con trai ruột của tôi.
Tôi chui vào lòng Chu Ngộ Diễn: "Trì Trì chính là con của chúng ta."
Bên tai truyền đến âm thanh yết hầu lăn lộn yếu ớt của Chu Ngộ Diễn.
Tôi cảm nhận được cơ thể cứng ngắc của người đàn ông dần dần nóng lên, mạnh mẽ rút ra khỏi lòng anh ta.
"Cái đó," tôi đứng dậy, "Lời cần nói tôi nói xong rồi, tôi về phòng trước đây."
Cổ tay lại bị siết chặt.
Giọng nói khàn khàn của Chu Ngộ Diễn truyền đến: "Tôi không chém gió, em... dùng thước đo một chút đi?"
"..."
Chu Ngộ Diễn trầm thấp cười ra tiếng: "Em còn đang bị thương, tôi sẽ không làm bậy, lại đây."
Anh ta kéo tôi trở lại: "Tôi chỉ muốn hôn em một cái trước thôi."
Hai má tôi nóng bừng, tim đập nhanh.
Đây không phải sức mạnh của đồng tiền, đây là sức mạnh của nam sắc!
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được môi của Chu Ngộ Diễn ghé lại gần.
Đột nhiên, anh ta ngồi thẳng người dậy.
Tôi mở mắt ra, khó hiểu nhìn anh ta: "Anh làm gì thế?"
Chu Ngộ Diễn: "Ngày mai tôi sang tên tài sản dưới danh nghĩa tôi cho em."
"..."
Tôi cắn răng: "Trong mắt anh tôi tham tài như vậy sao?"
Khuôn mặt tuấn tú của Chu Ngộ Diễn tràn đầy vẻ khó xử: "Tôi nói thật em sẽ giận sao?"
Anh ta gật đầu: "Đúng vậy."
"..."
Tôi ho nhẹ một tiếng: "Ngày mai sang tên luôn nhé."
Tôi quả nhiên là thiên tài kiếm tiền mà!
Nụ hôn kết thúc, tôi thở hổn hển dựa vào lòng Chu Ngộ Diễn.
"Vậy sao anh lại thích em?"
Trước đây anh ta đối với nguyên chủ một chút cảm giác cũng không có, nguyên chủ lần nào quyến rũ cũng thất bại, tôi mới đến mấy tháng, sao anh ta đã tình căn thâm chủng với tôi rồi?
Chu Ngộ Diễn nhẹ nhàng đẩy tôi ra, nắm lấy hai vai tôi, nhìn sâu vào mắt tôi:
"Bởi vì, dáng vẻ em chui vào trong tiền, đã thành công thu hút sự chú ý của tôi."
"..."
Nói hay lắm, lần sau không được nói nữa nhé.
—Hoàn—