Quản gia Trần nói Trì Trì không kén ăn.
Đứa trẻ ngoan biết bao!
Tôi lại hỏi thăm quản gia Trần một số sở thích của Trì Trì, quản gia Trần trả lời từng cái một.
Tôi đều ghi chép vào cuốn sổ nhỏ: "Cảm ơn."
Quản gia Trần khựng lại, sau vài giây mới mở miệng: "Phu nhân, cô... khách sáo rồi."
Tôi lên lầu nghiên cứu những sở thích của Trì Trì được ghi trong cuốn sổ nhỏ.
Đột nhiên nghĩ đến một việc, một triệu của tôi!
Mải nghĩ đến Trì Trì, quên mất cả một triệu.
Cầm lấy thẻ ngân hàng Chu Ngộ Diễn đưa cho tôi và chứng minh thư, tôi chạy thẳng ra ngân hàng.
Cứ rút tiền ra trước, để dưới tên mình mới yên tâm.
Nhân viên ngân hàng mỉm cười với tôi: "Mời nhập mật mã."
"..."
Tôi lấy điện thoại ra, bảo nhân viên chờ một chút, gọi điện cho Chu Ngộ Diễn.
Điện thoại reo một lúc lâu mới kết nối, đầu bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng pha chút không kiên nhẫn của Chu Ngộ Diễn.
"Tôi đã nói rồi, không cần cô đưa cơm trưa cho tôi. Còn nữa, những lời cần nói hôm qua tôi đã nói rồi..."
"Đưa mật mã thẻ ngân hàng cho tôi."
Tôi cắt ngang lời anh ta.
Chu Ngộ Diễn khựng lại: "Cái gì?"
Hai chữ ngắn gọn, nhưng lại diễn tả sự "không thể tin nổi" một cách vô cùng tinh tế.
Tôi lặp lại: "Mật mã thẻ ngân hàng."
"Anh chỉ đưa tôi thẻ ngân hàng, không đưa tôi mật mã, sao hả, tôi chỉ nhìn chứ không được tiêu à?"
Chu Ngộ Diễn: "..."
Anh ta ho nhẹ một tiếng: "Không có mật mã."
"Cảm ơn, tạm biệt."
Tôi cúp điện thoại, nhe răng cười nói với nhân viên: "Không có mật mã."
Rất nhanh tôi đã ra khỏi ngân hàng.
Tôi, Tô Yên, có một triệu tiền tiết kiệm rồi!
Cứ thế này, chẳng phải tôi cũng sắp thành tổng tài rồi sao?
Tôi của quá khứ: Từ ngày sinh ra đã không phải phú nhị đại, tôi và thế giới này chẳng có gì để nói.
Tôi của hiện tại: Thế giới xin dừng bước, trước tiên xin hãy nhận lời chúc phúc chân thành của tôi.
...
Trì Trì 4 giờ rưỡi tan học, 4 giờ tôi đã đến cổng trường mầm non rồi.
Các bạn nhỏ xếp hàng đi ra, nhao nhao lao vào vòng tay ba mẹ, vội vàng chia sẻ với ba mẹ những chuyện xảy ra ở trường hôm nay.
Chỉ có Trì Trì, thằng bé nhìn thấy tôi cũng chỉ hơi khựng lại, sau đó đi về phía xe.
Lên xe, tôi lập tức lấy bánh đậu vàng vừa mua ra: "Cục cưng, mẹ mua bánh đậu vàng con thích ăn nhất này."
"Tôi không ăn."
Trì Trì quay mặt đi, giọng điệu có chút không tự nhiên.
Tôi thu lại: "Cũng đúng, bây giờ ăn rồi lát nữa về nhà sẽ không ăn được cơm, vậy đợi lát nữa hãy ăn."
Bên ngoài, thời tiết đột nhiên trở nên âm u, dường như đang ấp ủ một trận mưa lớn.
Về đến nhà, Trì Trì liền đi thẳng về phòng.
Trẻ con cứ nhốt mình trong phòng mãi cũng không được.
Tôi qua gõ cửa: "Trì Trì, ra ngoài chơi với mẹ đi."
Không có động tĩnh.
"Vậy mẹ vào nhé."
Tôi đợi một chút, không nghe thấy tiếng phản đối, mở cửa đi vào.
Trì Trì ngồi trước bàn học, trong tay cầm một cuốn sách về lập trình code.
Không hổ là trẻ con trong tiểu thuyết, đều là thiên tài cấp bậc cả.
"Cục cưng, bây giờ con đọc sách này có phải là quá sớm không?"
Trì Trì không để ý đến tôi.
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh thằng bé, lắc lắc tay áo nó: "Mẹ mua cờ tỷ phú rồi, chúng ta cùng chơi đi."
Trì Trì: "..."
"Cầu xin con đấy, con chơi với mẹ đi mà." Tôi làm nũng.
"..."
Nó im lặng, đặt cuốn sách trong tay xuống, nghiêng đầu nhìn tôi.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa sữa vừa soái vẫn không có biểu cảm gì:
"Tôi chơi với bà một lần, nhưng tôi vẫn không thích bà."
"Biết rồi, biết rồi, con không thích mẹ."
Tôi vui vẻ đứng dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ của nó: "Đi thôi, đi thôi, xuống dưới chơi."
Cậu nhóc lại rút tay ra: "Bà tự đi đi."
"..."
Đúng là đủ ngạo kiều mà.