Chu Ngộ Diễn bước vài bước đi tới, đôi chân dài kia thật sự rất hút mắt.
Chân này tôi có thể chơi...
Phi!
Chân của Chu đại lão, tôi không xứng!
Trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh Chu Ngộ Diễn ngồi xe lăn.
Tôi sực nhớ ra, trong sách có viết, Chu Ngộ Diễn từng gặp tai nạn xe, suýt chết, cuối cùng nửa thân dưới bị liệt, chỉ có thể ngồi xe lăn...
Công ty vì thế mà giá cổ phiếu sụt giảm, từ đó về sau, vận khí công ty bọn họ cũng ngày càng kém, cuối cùng là Trì Trì trưởng thành ra tay cứu vãn tình thế, tiếp quản công ty, đưa nó trở lại đỉnh cao.
Kẻ chủ mưu khiến Chu Ngộ Diễn bị liệt, chính là anh hai của anh ta, đại phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết, hại xong Chu Ngộ Diễn còn chưa đủ, sau khi Trì Trì lớn lên hắn ta còn tiếp tục ra tay độc ác với Trì Trì.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân của Chu Ngộ Diễn.
Nếu anh ta bị liệt, giá cổ phiếu công ty giảm, vậy một triệu mỗi tháng của tôi chẳng phải sẽ bị đứt đoạn sao?
Cái đó thì không được!
Thần tài của tôi, tôi đến bảo vệ đây.
Tôi ngẩng phắt đầu lên, vừa định nói cho Chu Ngộ Diễn biết âm mưu của anh hai anh ta, thì chạm phải ánh mắt đen như mực của Chu Ngộ Diễn.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi: "Tô Yên, nhìn đủ chưa."
"Không nhìn không được nha!" Tôi sốt ruột, "Tôi chính là nhìn rồi mới nhớ ra đấy."
Thần sắc Chu Ngộ Diễn khựng lại, làn da trắng lạnh ẩn ẩn hiện ra một vệt hồng nhàn nhạt, giống như hoa mai bất ngờ nở rộ trong tuyết, đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt mê mẩn.
Người đàn ông này đúng là yêu nghiệt!
"Cô... nhớ ra cái gì?" Giọng Chu Ngộ Diễn khàn khàn, đường quai hàm vì căng cứng mà trở nên rõ ràng hơn, còn rõ ràng hơn cả kế hoạch cuộc đời tôi.
Anh ta nhíu mày: "Tô Yên, thu lại những thứ lộn xộn trong đầu cô đi!"
Người này đúng là vui buồn thất thường, đang yên đang lành tự nhiên lại tức giận.
Tôi quan sát kỹ sắc mặt anh ta, thăm dò hỏi: "Tôi chạm vào vảy ngược của anh rồi à?"
Chu Ngộ Diễn: "..."
Anh ta thở hắt ra: "Tóm lại hôm nay rất cảm ơn cô, Trì Trì rất vui, sau này tiền tiêu vặt của cô, mỗi tháng tăng lên hai triệu."
Nói xong liền bước về phía thư phòng.
Tôi lập tức nắm lấy cánh tay anh ta.
Chu Ngộ Diễn quay đầu: "Còn nữa, ngày mai tôi phải đi London, Trì Trì giao cho cô."
Nghe thấy hai chữ "London", tôi như bị sét đánh.
Chu Ngộ Diễn chính là sau khi đi London, bị tai nạn xe, rồi liệt.
Nhanh như vậy sao?
"Không được! Anh không thể đi!"
Chu Ngộ Diễn lại quay lại, thần sắc dường như có chút bất lực: "Tô Yên, hôn nhân của chúng ta..."
Tôi biết anh ta lại muốn nói chuyện cũ rích, gật đầu lia lịa: "Tôi biết, tôi biết, hôn nhân của chúng ta được xây dựng trên tiền bạc, hôn nhân không có tiền bạc giống như một đĩa cát rời, chẳng cần gió thổi, đi hai bước là tan rồi."
Chu Ngộ Diễn: "..."
"Cho nên anh càng không thể đi London, anh hai anh ở bên đó đặt bẫy cho anh, anh chỉ cần qua đó, là không thể đứng mà trở về đâu!"
Tay tôi nắm lấy cánh tay Chu Ngộ Diễn lại siết chặt hơn:
"Chu Ngộ Diễn, anh bây giờ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được!"
Chu Ngộ Diễn nhìn tôi thật lâu, cuối cùng nói: "Yên tâm, tôi sẽ không sao đâu, cô không cần lo lắng."
"Tôi có thể không lo lắng sao?" Tôi dậm chân gấp gáp, "Anh xảy ra chuyện thì ai kiếm tiền chứ?"
"..."
Lông mày Chu Ngộ Diễn nhíu chặt: "Cô lo lắng là cái này sao?"